\”Xin anh đừng giận mà.\” Bùi Tiểu Thập cứng người, muốn đi lên kéo tay Vạn Hạ Trình nhưng bị ngăn lại.
\”Em sai rồi, làm ơn đừng giận em.\” Bùi Tiểu Thập đột nhiên suy sụp, không màng gì nữa, vội túm lấy cánh tay người đàn ông bằng cả hai tay, khẩn khoản van nài: \”Em không cố ý làm vậy, không phải như thế đâu. Em thật sự không muốn, chỉ là chẳng kiểm soát được, lại không muốn anh thấy em trong bộ dạng này… Có những lúc rất muốn gặp anh, nhưng đôi khi lại sợ phải nhìn thấy anh…\”
Lời lẽ rối loạn, câu cú lủng củng, chẳng ra đâu vào đâu.
Những dấu hỏi người nọ đặt ra, một câu cậu cũng chẳng trả lời nổi.
Vạn Hạ Trình rút tay về, hỏi: \”Thế nào là không kiểm soát được?\”
Đôi tay buông thõng của Bùi Tiểu Thập bắt đầu run lên, mồ hôi lạnh túa ra, lồng ngực phập phồng dữ dội, sau một hồi hít thở khó khăn mới nói được thành lời: \”Giống như bây giờ, nếu em chỉ có một mình, cùng lắm là tự hành hạ bản thân. Nhưng khi ở bên anh, em sẽ khiến cả hai chúng ta đều khó chịu. Em không muốn anh thấy em thế này…\”
Hai ngày trước, Bùi Tiểu Thập đã gói ghém hành lý, chuẩn bị lên đường đến tìm Vạn Hạ Trình. Nhưng ngay lúc sắp bước chân ra cửa, đầu cậu bất ngờ tràn ngập những suy nghĩ ngoài tầm kiểm soát.
Rằng sớm muộn gì người đàn ông cũng rời đi, còn bản thân lại phải một mình quay về nơi này. Nỗi khao khát gặp Vạn Hạ Trình nhanh chóng bị nỗi sợ \”một lần nữa mất đi anh\” chiếm cứ. Dẫu mọi chuyện chưa xảy ra, thiếu niên đã tự dựng xong viễn cảnh tồi tệ nhất cho bản thân. Tâm trạng cậu bỗng chốc chìm xuống biển sâu. Sau khi nhắn tin cho Vạn Hạ Trình, cậu tắt máy, tự nhốt mình trong tủ quần áo rồi cuộn người lại, cắn chặt răng để không đập đầu vào tường, chỉ có thể gõ nhẹ trán lên đầu gối từng cái một, cố gắng chặn dòng suy nghĩ trong đầu.
Bàn tay run rẩy khó dừng. Ý thức được bản thân sau khi gặp lại Vạn Hạ Trình càng lúc càng khó che giấu tâm trạng, Bùi Tiểu Thập cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, bùng nổ ở những nơi không thể nhìn thấy trong gương như cổ, sau gáy, vành tai – liên tiếp vang lên những tiếng rầm rầm. Thiếu niên dường như không còn nghe thấy người đối diện nói gì nữa, chỉ ước nếu bây giờ mình bị điếc thì tốt biết bao, để thế giới của họ cùng trở nên yên tĩnh.
Nhưng Vạn Hạ Trình cứ khăng khăng bắt cậu nói cho bằng hết. \”Còn gì nữa không? Nói nốt đi, đừng để tôi phải đoán.\”
Thấy môi Vạn Hạ Trình mấp máy, đầu cậu nhất thời trắng xóa, lý trí chưa theo kịp nhưng con tim đã bùng nổ. Bùi Tiểu Thập vòng tay siết mạnh lấy người kia, như muốn giữ thật chặt tất cả. Những lời ẩn sâu dưới tảng băng dày bị đẩy trồi lên mặt nước, cứ thế tuôn trào:
\”Tôi thấy mình sắp đau khổ đến chết rồi, không nhận ra chính mình nữa, còn thấy căm ghét con người của hiện tại, vừa khó chịu, lại trẻ con, lúc nào cũng nghĩ đến mấy thứ mà trong mắt anh chắc chắn là vô nghĩa, không cần thiết. Nhưng sao anh lại không mắc chút sai sót nào? Tại sao trong mối quan hệ này chỉ có mình tôi như đứa ngốc vậy? Tôi biết, ngay cả những điều đang nói bây giờ anh cũng thấy vô lý, vớ vẩn, phi logic đúng không? Nhưng em chẳng kiểm soát được. Em thật sự không kiểm soát nổi!\”