Áo choàng ngủ của Vạn Hạ Trình đã mở toang từ lúc nào, còn Bùi Tiểu Thập sau khi buông tay lại ghé nửa người lên chân hắn thiếp đi mất.
Người đàn ông thắt lại đai lưng, bế thiếu niên lên giường, tém gọn chăn rồi không làm việc tiếp nữa, nhanh chóng lên giường cùng cậu rồi tắt đèn đi ngủ.
Nghe thấy tiếng động, Bùi Tiểu Thập mơ màng tỉnh dậy, dịch người sát về phía Vạn Hạ Trình, trông như muốn chui vào lòng đối phương, nhưng trong tiềm thức chỉ dám ôm một cánh tay.
Giống như hồi mới yêu, cả hai lập ra ước pháp tam chương* trước khi ngủ, Bùi Tiểu Thập thật sự tuân theo, tuyệt đối không vượt quá ranh giới. Anh bồ nói không được ôm ngủ, em bồ ngoan ngoãn vâng lời chỉ ôm tay khò khò.
(Chú thích: 约法三章, đề cập đến hành động của Lưu Bang trong việc đơn giản hóa luật lệ hà khắc của nhà Tần sau khi chiếm được kinh đô Hàm Dương vào năm 207 TCN. Thuật ngữ \”ước pháp\” đã phát triển thành một quy định pháp lý cơ bản và từng trở thành tên gọi của \”hiến pháp\”. Sau này hiểu đơn giản thành ba điều quy ước – chỉ những điều khoản giản đơn)
Sau này, đến một ngày Vạn Hạ Trình nới lỏng quy tắc thành đồng ý, từ đó hai người mới bắt đầu ôm nhau ngủ.
Mùa hè đầu tiên bên nhau, vì mãi không pass bài thi bằng lái đợt hai, Bùi Tiểu Thập phải thi lại. Suốt hai tháng hè, thiếu niên ở lì nhà hắn không rời, thắng không kiêu bại không nản thay tới hai vật may mắn với ba màu sắc may mắn khác nhau. Cứ thế lăn lộn tới hè năm tiếp theo, Bùi Tiểu Thập kết thúc hành trình thi bằng lái với năm lần rớt phần thi thứ hai
Sau đó, Bùi Tiểu Thập đăng ký thi lại bằng lái xe số tự động. Nhưng các môn chuyên ngành năm ba đại học khá nặng nên đến khi họ chia tay, cậu vẫn chưa lấy được cái bằng nào.
Không biết hiện tại em ấy đã có bằng lái chưa?
Nhắm mắt lại, Vạn Hạ Trình đột nhiên nhớ đến chuyện này.
Tơ lòng vấn vương khiến người khó vào mộng đẹp, đã lâu hắn không hy sinh thời gian ngủ để nghĩ về những chuyện không cần thiết như đêm nay.
Ban chiều, hắn không giỏi đến mức có thể lập tức nhận ra Bùi Tiểu Thập ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhất là khi có mũ và khẩu trang. Dù thấy giống, bản thân cũng không dám chắc chắn. Chỉ đến khi người nọ tháo khẩu trang để uống nước, Vạn Hạ Trình mới xác nhận mình không nhìn lầm. Dù đã che gần hết khuôn mặt, hắn vẫn nhận ra tóc mai và thái dương cậu ướt đẫm mồ hôi, chảy xuống tận cổ và xương quai xanh. Có lẽ do toát quá nhiều, cộng thêm nhiệt độ thấp từ điều hòa trong khu triển lãm, cả cơ thể lẫn tay đối phương đều run rẩy, đến mức không cầm nổi chai nước để uống.
Nhưng khi Bùi Tiểu Thập đến tìm hắn, tay cậu lại run lên lần nữa. Do lạnh sao? Hay vốn dĩ không phải vì lạnh?
Công ty có cuộc họp video với các nhân sự ở Thâm Quyến vào sáng sớm hôm sau. Nếu cứ tiếp tục suy nghĩ lan man, hắn biết mình sẽ không ngủ được.
Vài năm trước, trong những tháng đầu hậu chia tay, cứ nhắm mắt là Vạn Hạ Trình lại thấy gương mặt của cậu, đồng thời từng dòng ký ức xưa cũ luôn bất ngờ ùa về trong đầu mà chẳng kiểm soát được. Thời gian đó, chàng thanh niên thường xuyên thức trắng đêm. Cũng trong những tháng ấy, lượng cà phê đã uống còn nhiều hơn cả mấy năm sau cộng lại, uống đến mức caffein cũng vô dụng với cơ thể hắn.