Đêm đó, khi Vạn Hạ Trình về nhà đã quá nửa đêm. Tiền sảnh vẫn để đèn sáng, đôi giày của Bùi Tiểu Thập được đặt gọn gàng ngay đó.
Người đàn ông thay giày, vào bếp mở tủ lạnh, thấy nhiều thêm hai chai sữa 1 lít mới đóng tủ lạnh lại.
Khi hắn ra ngoài, Bùi Tiểu Thập đồng thời mở cửa phòng bước ra. Cậu mặc đồ ngủ bằng cotton màu xanh, mái đầu sợi vểnh sợi cong trông như vừa tỉnh giấc.
Vạn Hạ Trình đi đến trước mặt cậu, chứng OCD lại trỗi dậy, giơ tay vuốt những lọn tóc rối rõ nhất hộ đối phương: \”Tôi đánh thức em à?\”
\”Em chưa ngủ đâu, chỉ chờ anh về thôi, cũng tiện giặt hết đồ bẩn của hai đứa mình rồi.\”
Vạn Hạ Trình nhìn theo hướng tay Bùi Tiểu Thập chỉ, thấy vài món đồ đang treo ngoài ban công, trong đó có mấy thứ của hắn thật ra không thể giặt máy hay giặt tay, mà phải mang đi giặt khô.
Bùi Tiểu Thập chu đáo bổ sung: \”Em dùng máy giặt, không mệt chút nào.\”
\”Cảm ơn, em vất vả rồi.\” Vạn Hạ Trình nói thêm: \”Đã bảo sẽ về muộn, đừng chờ.\”
\”Em biết, nhưng hôm nay đặc biệt mà…\” Bùi Tiểu Thập quyết định không để đối phương đoán nữa, nói thẳng: \”Bây giờ đã qua nửa đêm, là sang ngày mới rồi, nên em có thể chúc mừng sinh nhật anh!\”
Thật sao? Vạn Hạ Trình ngẫm lại, ngày 2 tháng 2, đúng là sinh nhật hắn.
\”Anh 30 tuổi rồi đó!\” Bùi Tiểu Thập cười tươi: \”Em cũng suýt quên. Mấy năm nay trí nhớ kém ghê, may mà tối kịp nhớ ra.\”
\”Ừ, 30 rồi.\” Vạn Hạ Trình lặp lại lời cậu.
Năm đó, bản thân quen Bùi Tiểu Thập khi mới 20 tuổi, vậy mà thoắt cái đã 10 năm.
Bùi Tiểu Thập nói tiếp: \”Em não cá vàng quá nên chưa chuẩn bị quà trước, mua đại trên đường thì không hay lắm. Có gì quà sinh nhật em nợ lại, sẽ bù cho anh sau.\”
Cả thế giới chỉ có Bùi Tiểu Thập quan tâm đến sinh nhật của Vạn Hạ Trình, thậm chí ngay cả chính hắn cũng chẳng để tâm.
Vạn Hạ Trình nói cảm ơn rồi hỏi: \”Hôm nay có đi công viên không?\”
Bùi Tiểu Thập gật đầu: \”Em có, nhưng không đi chỗ gần nhà. Em ra biển, còn thấy cả chim hải âu nữa.\”
Cậu tiến lại gần, ngửi ngửi trên áo người nọ, phát hiện có chút hương rượu và khói thuốc vương lại, cau mày nhắc: \”Anh bớt hút thuốc đi, với uống ít rượu thôi.\”
Vạn Hạ Trình thấy cậu nghiêm túc như vậy, cũng nghiêm túc trả lời: \”Tối nay tôi uống rượu vang, không uống nhiều, sẽ không hại dạ dày. Còn mùi thuốc lá trên người là của người khác, tối nay tôi không hút thuốc.\”
Bùi Tiểu Thập đỏ mặt, vội xua tay: \”Em không phải đang đòi anh giải thích hay báo cáo gì đâu.\”
\”Tôi biết.\” Vạn Hạ Trình cởi áo khoác, vắt lên tay, chuẩn bị về phòng tắm rửa.
\”Đêm nay…\” Bùi Tiểu Thập lưỡng lự, cuối cùng vẫn hỏi: \”Mình ngủ cùng nhau nhé?\”
Vạn Hạ Trình đã đi được vài bước, ngoảnh lại nhìn cậu, khựng lại một chút rồi hỏi: \”Em muốn à?\”