Đây là lần đầu tiên họ cùng ra ngoài sau khi \”sống chung\”. Bùi Tiểu Thập sợ sẽ ảnh hưởng đến Vạn Hạ Trình nên chỉ đem theo một chiếc túi nhỏ đồng thời đeo sẵn kính râm, đề phòng mọi tình huống cần thiết.
Khi ra ngoài, cả hai xách theo bao rác đã được phân loại xuống tầng. Bùi Tiểu Thập thấy đồ ăn thừa từ bữa trước vẫn còn nhiều, hơi không nỡ vứt đi: \”Sau này đừng gọi nhiều quá, ăn không hết thì phí lắm.\”
Chính vì đồ là do Vạn Hạ Trình mua, Bùi Tiểu Thập mới theo thói quen tính giá tiền.
Dẫu biết hiện tại đã khác xưa, Vạn Hạ Trình bây giờ không còn là Vạn Hạ Trình của quá khứ. Họ chẳng cần tính toán tỉ mỉ từng khoản như trước, cũng sẽ không vì một bữa ngon mà phải cắt giảm chi tiêu vốn đã eo hẹp.
\”Tại em ăn ít quá.\” Vạn Hạ Trình nói. \”Tôi gọi dựa trên khẩu phần ăn của hai người đàn ông trưởng thành.\”
Sức ăn lúc này của thiếu niên thậm chí còn kém hơn trước. Bất kể Vạn Hạ Trình ăn khỏe đến đâu cũng chỉ có một cái miệng, vì thế đồ ăn thừa mới nhiều đến vậy.
Bùi Tiểu Thập nhỏ giọng đáp: \”Tính thế chẳng khoa học gì cả. Có phải ai là con trai cũng cao to ăn nhiều đâu.\”
Vạn Hạ Trình cảm thấy Bùi Tiểu Thập hình như thông minh đột xuất hơn một chút, vì thực tế khoa học vẫn có những phạm vi tiêu chuẩn nhất định để đánh giá sức khỏe của một người đàn ông tốt hay kém, mà xét theo tình trạng hiện tại của Bùi Tiểu Thập thì đáp án chắc chắn là kém.
Thiếu niên đã gầy đến mức Vạn Hạ Trình chỉ cần gập chân cậu lại trên giường cũng phải lo xem người nọ có bị gãy xương không. Khi nắm lấy eo, xương hông nhô lên cấn vào lòng bàn tay, chỉ cần bóp nhẹ đã hiện đầy vết bầm tím. Lúc tiến vào, hắn có thể thấy phần bụng mỏng manh đến mức hõm xuống bị cái ấy đẩy cho phồng lên thành hình rõ ràng.
Bùi Tiểu Thập nhỏ giọng than căng bụng, dặn Vạn Hạ Trình nhẹ tay một chút.
Nhưng hắn đã cố gắng nhẹ nhàng hết mức, làm sao nhẹ hơn được nữa?
\”Gầy quá, cấn thật\” Người đàn ông trả lời cậu như thế.
\”A…\” Bùi Tiểu Thập bắt đầu lo lắng. Khi đi thang máy xuống lầu, cậu vẫn luôn nghĩ về chuyện này. Đến bãi đỗ xe, Bùi Tiểu Thập không nhịn được nữa, mở miệng hỏi: \”Là… cấn anh à? Cấn thế nào… Sao lại cấn được…\”
Vạn Hạ Trình bước tới chỗ đỗ xe, ra hiệu cho Bùi Tiểu Thập ngồi vào ghế phụ rồi lên xe, đóng cửa và thắt dây an toàn. Bấy giờ mới đáp: \”Lúc ôm, hoặc ở trên giường, đều thấy em quá gầy.\”
Mấy câu kiểu \”Ăn uống là để tốt cho bản thân em\” chẳng còn tác dụng với Bùi Tiểu Thập. Bệnh của cậu không thể chữa khỏi chỉ bằng vài lời như thế, nên Vạn Hạ Trình phải nói theo hướng mà thiếu niên có thể tiếp thu được.
\”Em… em thấy gầy thật.\” Cậu siết dây an toàn, chủ động thừa nhận. \”Nhưng em không nghĩ chuyện đó lại ảnh hưởng đến anh.\”
\”Có đấy.\” Vạn Hạ Trình trả lời. \”Nên sau này hãy ăn nhiều lên.\”
Bùi Tiểu Thập cúi đầu lẩm bẩm: \”Vâng, em hiểu rồi.\”