[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ☃️Chương 33 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ☃️Chương 33

Dù đã phỏng đoán mọi phản ứng của Vạn Hạ Trình theo nhiều cách khác nhau, từ bảo đừng gọi như vậy hoặc khả năng cao hơn là chẳng thèm để ý, nhưng đáp án Bùi Tiểu Thập nhận được lại là: \”Ừ, dậy đi, muốn ngủ thì về phòng mà ngủ.\”

Một câu mười chữ, nhưng Bùi Tiểu Thập chỉ nghe thấy mỗi chữ \”Ừ.\”

\”Hả?\” Cậu lập tức bò dậy, nghiêng người ngồi khoanh chân, bộ dạng giống hết một cô vợ nhỏ đưa mắt nhìn hắn. Thiếu niên không rõ tiếng \”Ừ\” vừa rồi là đáp lại mình hay chỉ vô thức buột miệng, khiến cậu bối rối không biết phải làm sao, nên đáp lại thế nào, đành nói: \”Hinh như từ hôm qua đến giờ em chưa chúc Tết anh nhỉ? À thì, chúc mừng năm mới…\”

Vài giây trước còn líu lo chồng này chồng nọ, chớp mắt đã bí từ đến mức chỉ biết chúc Tết ai kia.

Thật ra, nửa đêm hôm nay trước khi đi ngủ, cả hai đã chúc nhau rồi. Có điều Bùi Tiểu Thập buồn ngủ quá nên quên mất, còn Vạn Hạ Trình tuy nhớ nhưng chẳng nói gì, chỉ thuận theo đáp lại một lần nữa: \”Năm mới vui vẻ.\”

Tết với Vạn Hạ Trình không khác gì ngày thường, điều đặc biệt duy nhất nằm ở chỗ nhiều đầu việc vì vướng nghỉ lễ mà bị trì hoãn, thành ra hắn buộc phải nghỉ theo. Từ nhỏ đến lớn, mấy lời chúc \”Năm mới vui vẻ\” hay \”Chúc mừng năm mới\” hắn từng nói đều mang tính xã giao. Nếu có chút thành ý nào cũng chỉ đặt trọng tâm ở chữ \”vui vẻ\”, không liên quan gì đến \”năm mới\”.

\”Nãy em vừa gọi điện chúc Tết anh hai và chị dâu, cháu em cũng đang ở đó. Em còn hứa sau Tết khi nào về Thượng Hải sẽ mua đồ chơi cho nó. Còn nhà chính thì dì nghe máy, em cũng chúc Tết bên đó luôn rồi.\” Bùi Tiểu Thập như đang khoe thành tích, vừa đếm ngón tay vừa báo cáo rành mạch từ đầu đến đuôi với Vạn Hạ Trình.

Người đàn ông gật đầu, tỏ ý công nhận.

Bùi Tiểu Thập ngồi trên sofa, ngại ngùng một lát rồi thò tay tìm điện thoại giữ khe đệm ghế, nhìn màn hình đã gần 11 giờ: \”Trưa nay ăn gì được nhỉ… Dạ dày anh còn khó chịu không?\”

\”Không, hết rồi.\” Vạn Hạ Trình đáp. \”Trưa ra ngoài ăn, đừng ăn ở nhà.\”

\”Vâng ạ!\” Bùi Tiểu Thập liệt kê. \”Vừa hay nhà sắp hết sữa, để lát em mua thêm. Tối anh đi với bạn thì em có thể xử lý nốt chỗ salad và sandwich trong tủ lạnh.\”

\”Đồ để lâu không còn tươi, em đừng ăn. Tối muốn ăn gì thì bảo, tôi sẽ gọi shipper giao tới.\”

Dù là mùng 1 nhưng các trung tâm thương mại và nhà hàng lớn xung quanh vẫn hoạt động, nhận giao hàng tận nhà như bình thường.

\”Không sao đâu, đừng lo cho em, cũng đừng thấy áp lực vì có người chờ ở nhà. Gần đây chẳng phải có công viên Hải Thạch hay Hải Thiên gì đó sao? Nghe nói có thể ngắm hoàng hôn, còn được nhìn vòng đu quay cao chọc trời nữa.

\”Được.\” Vạn Hạ Trình đáp.

Cả hai về phòng thay đồ để chuẩn bị ra ngoài.

Dạo này Bùi Tiểu Thập hiếm đi đâu, nhiều bộ chỉ mặc một hai lần. Dù năm nay không mua sắm gì, cậu vẫn thoải mái chọn được một bộ từ đống quần áo có sẵn để mặc đi chơi Tết.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.