[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ☃️Chương 32 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ☃️Chương 32

Ăn xong, Vạn Hạ Trình đi rửa bát. Vì bản thân đã nhận phần nấu nên Bùi Tiểu Thập không tranh với hắn nữa, cứ thế ôm điện thoại ra sofa chăm chú lướt mạng.

Người đàn ông rửa được nửa chừng thì thiếu niên cầm điện thoại đi vào, hào hứng khoe vừa tìm được một số plan du lịch trên internet: \”Tết này anh có kế hoạch gì chưa? Có mấy chỗ ở Thâm Quyến em chưa tới bao giờ, hay vài ngày tới mình đi Happy Valley chơi nhé?\”

Vạn Hạ Trình tiếp tục rửa, không ngoảnh lại: \”Em ở Thâm Quyến mấy tháng rồi mà chưa đi chơi đâu à?\”

Tự Bùi Tiểu Thập biết, không chỉ vài tháng qua mà những năm vừa rồi bản thân vẫn luôn tự nhốt mình trong thế giới riêng, đến ra khỏi nhà còn khó huống chi đi chơi. Từ khi đến đây, nơi cậu quen thuộc nhất có lẽ là dưới tòa nhà văn phòng Vạn Trình Technology và khu chung cư người kia sống.

Thật ra, Bùi Tiểu Thập cũng không thực sự muốn đi chơi, chẳng qua theo thói quen cũ luôn muốn đi đâu đó với người yêu. Trước đây, cậu cũng thường lên kế hoạch như vậy, song tiếc rằng đối phương luôn bận rộn.

Khi Vạn Hạ Trình xử lý xong đống bát đĩa và lau khô tay rồi quay lại thì thấy Bùi Tiểu Thập đang đứng yên không nhúc nhích ở cửa bếp, mắt nhìn xuống sàn. Thấy lối ra bị chặn mất, hắn bước tới, nắm cằm đối phương rồi nâng lên mới phát hiện ánh mắt Bùi Tiểu Thập đang rũ xuống, trông đáng thương như chú chó nhỏ vừa dính mưa.

\”Đừng cứ quan sát mãi thế…\” Bùi Tiểu Thập đỏ mặt, xoay đầu né khỏi tay gã đàn ông, ấp úng nói: \”Muốn nhìn ai phải được người ta cho phép trước… không thì bất lịch sự lắm.\”

Lý do lý trấu gì thế này? Lời vừa dứt, Bùi Tiểu Thập đã bật cười vì sự ngốc nghếch của mình, dứt khoát đẩy tay Vạn Hạ Trình ra. \”Sao anh cứ làm người ta nghĩ ngợi lung tung thế?\”

Câu thứ hai càng gấp đôi sự ngốc – Nói gì vớ vẩn vậy trời??? Tự mình over linh tinh còn đổ lỗi cho anh ấy nữa, coi như chết danh chấn bé đù luôn rồi.

\”…\” Vạn Hạ Trình đáp. \”Em nghĩ gì thì nói ra xem, anh thật sự không biết.\” 

Bùi Tiểu Thập khẽ đáp: \”Sao lại không biết được? Anh chỉ cần nhìn vào mắt em một cái là hiểu hết em đang nghĩ gì rồi.\”

Vạn Hạ Trình cười: \”Giỏi đến thế cơ à?\”

\”Anh giỏi cực.\”

Vạn Hạ Trình không tiếp tục vòng vo Tam Quốc, chỉ vỗ nhẹ vai cậu rồi nói: \”Tôi chịu đấy, vừa nãy chỉ muốn nhắc nếu cúi đầu suốt sẽ dễ bị gù lưng, không phải cố tình \”quan sát\” em.\”

Thỉnh thoảng Vạn Hạ Trình thấy cách dùng từ của người này hơi sai sai nhưng cũng không sửa lại, chỉ thuận thế phóng theo lao.

\”Ừm, vậy anh cứ quan sát em tiếp đi…\” Bùi Tiểu Thập thích nhất là được Vạn Hạ Trình cùng nói những câu vô nghĩa thế này — hay gọi là thả thính cũng được. \”Anh nhìn em thoải mái, em thích được anh nhìn.\”

\”…\”

Thấy Vạn Hạ Trình không trả lời, Bùi Tiểu Thập liền giơ tay quàng qua cổ, kéo mặt hắn lại gần, không chỉ muốn đối phương nhìn mình mà còn kiễng chân hôn lên môi người ta một cái, cọ cọ mũi vào nhau.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.