Cả đêm Giao thừa, Bùi Tiểu Thập không về phòng. Eo đau, chân mỏi, đến mức bò dậy khỏi giường cũng khiến cậu kiệt sức. Vạn Hạ Trình bảo không cần vội, cứ nghỉ thêm một lúc. Nghe vậy, thiếu niên nằm xuống rồi thiếp đi mất, trải qua một đêm chung giường cùng người nọ.
Trời vừa tờ mờ sáng, Bùi Tiểu Thập tỉnh một lần. Từ nhỏ, cậu thường ngủ một mình sát mép giường. Nhưng sau mấy năm hẹn hò với Vạn Hạ Trình, thiếu niên đã quen với việc cả hai cùng nằm ở giữa giường. Bởi vậy, cậu khẽ dịch từ đầu bên mình sang phía người đàn ông, không kìm được mà muốn rúc vào lòng đối phương.
Dù nhẹ nhàng hết sức, đối phương vẫn bị đánh thức. Hắn mở mắt, liếc cậu một cái, đặt tay trên mi mắt vài giây rồi hạ xuống dang về phía cậu, ám chỉ có thể ôm rồi.
Bùi Tiểu Thập tuy ngạc nhiên nhưng vẫn hiểu. Trước đây, chỉ cần người nọ làm thế này trên giường, đồng nghĩa với việc cậu được ôm hắn ngủ.
Thế là Bùi Tiểu Thập lập tức nhào vào vòng tay trước mặt, nép cơ thể vào lòng đối phương rồi tự kéo tay đặt lên mình. Cậu nghiêng người ôm eo hắn, tạo thành một tư thế lý tưởng để được ôm trọn.
\”Nóng không anh?\” BùiTiểu Thập ghé sát tai người nọ hỏi nhỏ.
\”Ừm?\” Dường như Vạn Hạ Trình không nghe rõ, chỉ hơi hé mắt rồi nghiêng mặt về phía cậu, không rõ đã tỉnh hay chưa.
Thiếu niên hơi nâng giọng: \”Em ôm thế này, anh có thấy nóng không?\”
Lần này, người đàn đã nghe rõ, thẳng đầu lại đáp nhẹ: \”Không nóng.\”
Dù còn sớm, nhưng Bùi Tiểu Thập không tài nào ngủ lại được. Một tay cậu đặt lên bụng, xoa nhẹ qua lớp áo ngủ, đột nhiên không nhớ rõ đêm qua Vạn Hạ Trình có xuất vào trong không.
Bùi Tiểu Thập hồi tưởng một chút. Hình như tối qua bọn họ làm hai nháy liên tiếp, cả hai đều không đeo bao. Lần đầu còn rút ra ngoài, còn lại có vẻ là bắn bên trong.
Đúng đúng, chắc chắn là vậy. Tối qua cậu thật sự quá mệt, người ngợm mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào phải để người nọ bế vào phòng tắm, áo ngủ cũng do hắn mặc giúp.
Sờ bụng xong, Bùi Tiểu Thập lại với tay xuống mông, cảm giác vẫn còn sót lại chút gì đó.
Hay tối qua chưa vệ sinh nhỉ?
Trước đây, người nọ thường nhắc nếu không rửa sạch thì bụng sẽ cực kỳ khó chịu nên Bùi Tiểu Thập rất nghe lời, nhất định phải sạch từ trong ra ngoài mới yên tâm ngủ.
Khéo chỉ bị tâm lý thôi.
Bùi Tiểu Thập nghĩ thầm, thực ra còn hơi muốn giữ lại chút con cháu của Vạn Hạ Trình, nếu có thể mang thai thì càng tốt. Chính mình cứ hay over-linh tinh, may mà Vạn Hạ Trình không nghe được mấy suy nghĩ thầm kín ấy.
Thiếu niên còn đang xoắn xuýt thì đối phương đã đặt tay lên người, thanh âm ngái ngủ khàn khàn khẽ vang lên: \”Khó chịu chỗ nào à?\”
\”Không ạ…\” dời tay lên trên lưng Vạn Hạ Trình, không dám chấm mút lộ liễu cơ bụng của người nọ mà chỉ ôm hờ qua áo ngủ: \”Anh ngủ đi, còn sớm mà.\”