\”Tôi đi tắm đây.\” Vạn Hạ Trình cúi đầu nhìn đối phương, giọng điệu không giống đang hỏi ý kiến. \”Chẳng phải em mang balo theo sao? Tự xếp đồ trước đi. Phòng cho khách đợt trước tôi đã nhờ dì giúp việc dọn định kỳ rồi-\”
Thiếu niên đột nhiên ngắt lời hắn, nói liến thoắng như sợ bị chặn ngang: \”Em không có nhiều đồ đâu, chỉ là vài bộ quần áo để thay và ít đồ cá nhân, sẽ không chiếm quá nhiều chỗ…\”
Vạn Hạ Trình khựng lại một chút, đáp: \”Muốn để trong phòng tôi cũng được.\”
Bùi Tiểu Thập bị nhìn tới mức hai má nóng ran. Cậu biết mọi tâm tư lẫn suy nghĩ của mình đều không thể qua mắt người nọ, nên cũng chẳng cần giấu giấu diếm diếm. Nếu Vạn Hạ Trình không muốn, hắn sẽ từ chối thẳng thừng.
Trong khi chủ nhà đi tắm thì Bùi Tiểu Thập ôm balo, ngồi quỳ trên tấm thảm cạnh giường, lấy đồ đạc trong túi ra. Vài bộ quần áo được treo vào tủ của Vạn Hạ Trình, bên cạnh áo sơmi và vest. Mấy lọ mỹ phẩm dưỡng da, dây sạc, mũ, kính râm, một bịch khẩu trang nhỏ lần lượt được xếp ngay ngắn trên bàn làm việc kê cạnh cửa sổ sát đất trong phòng ngủ.
Giường của Vạn Hạ Trình, tủ quần áo của Vạn Hạ Trình, bàn làm việc của Vạn Hạ Trình… Mọi thứ trong căn phòng thuộc về Vạn Hạ Trình đều được có tên riêng trong lòng cậu.
Thật ra có một số thứ để trong túi cũng được, nhưng thiếu niên bỗng muốn để lại một chút dấu vết của mình trong phòng hắn.
Phần lớn đồ đạc đã sắp xếp xong, chỉ còn thuốc vẫn để nguyên trong túi. Mấy tháng qua, bản thân đã đổi không biết bao nhiêu loại thuốc khác nhau. Từ lúc đầu cảm thấy mọi thứ đều vô dụng cho đến hiện tại, cậu bắt đầu cảm thấy bản thân đang dần trở lại trạng thái bình ổn như trước kia. Bấy giờ, Bùi Tiểu Thập mới dám đến gặp Vạn Hạ Trình.
Hắn tắm xong, vừa lau tóc vừa bước ra ngoài, thân dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Bùi Tiểu Thập bỗng thấy ngại ngang, chẳng dám nhìn thẳng người nọ, thoáng chốc biến thành một bé ngoan không ngó ngang liếc dọc cầm bàn chải điện và sữa rửa mặt vào phòng tắm. Cậu đặt chúng lên bệ lavabo, cạnh những thứ của Vạn Hạ Trình, lúc đánh răng còn lén dùng cốc của đối phương.
Người đàn ông mở tủ, lấy một chiếc áo thun cộc tay màu đen và quần đùi mặc vào. Lúc chuẩn bị đóng cửa, hắn mới để ý giữa hàng áo sơ mi của mình đã mọc thêm vài món của ai kia, gồm hai chiếc áo thun ngắn tay: một cái màu trắng và một cái hồng nhạt.
Ngẫm lại mới thấy, hắn đã lâu chưa nhìn Bùi Tiểu Thập mặc màu hồng, là loại nhạt như màu sữa dâu. Thời sinh viên, mỗi lần mặc tông này, trông cậu non nớt như một học sinh cấp ba.
Người đàn ông thấy ai kia đang quay lưng về phía cửa phòng tắm, khom lưng đánh răng súc miệng trước lavabo, tay cầm cốc của hắn.
Đánh răng xong, thiếu niên đi ra, bảo rằng bản thân đã tắm trước ở nhà hồi chiều nhưng vẫn muốn tắm lại lần nữa. Sau đó, cậu ấp úng giải thích vì balo không đủ chỗ nên không mang khăn tắm theo. Vạn Hạ Trình bèn lấy một chiếc khác của mình đưa cho đối phương.
Bùi Tiểu Thập ôm khăn và quần áo quay người bước về phòng tắm. Nhưng đi đến cửa, cậu từ từ ngoảnh lại, giống như nút tua chậm. Khóe miệng căng chặt, ánh mắt lấp lánh nét dè dặt, đứng yên vài giây như đang cân nhắc có nên nói hay không.