[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ☃️ Chương 64 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ☃️ Chương 64

Đại khái từ lúc ra khỏi thang máy, hai người đã bắt đầu quấn lấy nhau. Chính xác hơn, là Bùi Tiểu Thập nhón chân nắm lấy cổ áo người đối diện, tự mình nhào vào lòng hắn.

Mở cửa, bước vào nhà, balo bị ném ngay huyền quan. Cậu vụng về đẩy Vạn Hạ Trình vào tường rồi rối rít hôn loạn xạ. Tiếp theo là hai cái lên má, sau đó thêm cái nữa lên môi, trông như bản thân là người chủ động – nếu có thể bỏ qua ánh mắt từ trên cao nhìn xuống của đối phương.

Lúc này, Vạn Hạ Trình nâng tay, bóp lấy cằm Bùi Tiểu Thập, ngón cái luồn vào miệng đè lưỡi cậu xuống, sau đó hỏi: \”Tối nay không tính về nữa à?\”

Người nọ im lặng há miệng, ngước đôi mắt ướt ngấn nước nhìn hắn, ý là lưỡi đang bị chặn nên chẳng nói thành lời được.

Vạn Hạ Trình không có ý thả ra: \”Muốn về thì gật, không thì lắc đầu.\”

Bùi Tiểu Thập chớp chớp mắt, lắc nhẹ đầu.

Người đàn ông tiếp lời: \”Đừng vội làm chuyện khác, nói chuyện trước đã. Kể tôi nghe tình hình gần đây của em, nếu được thì gật đi.\”

Cổ họng Bùi Tiểu Thập \”ưm ưm\” hai tiếng đầy ấm ức, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Người nọ vừa buông lỏng tay, Bùi Tiểu Thập vẫn ngơ ngác. Cái miệng hơi hé ra chưa khép lại nổi, chỉ có đôi mắt mơ màng chớp chớp vài lần.

Vì muốn nhanh chóng được hôn Vạn Hạ Trình, thiếu niên bỗng hoạt ngôn hơn hẳn. Cậu ngồi khoanh chân trên sofa, kể rằng ngoài học diễn xuất, cậu còn học yoga để tu thân dưỡng tính. Quản lý bảo cậu quá gầy, nên từ tháng này sẽ đăng ký thêm một khóa chơi tennis. Ngoài ra còn bổ sung việc Vũ Hạo hàng ngày đều ghé nhà để giám sát quá trình đi học, uống thuốc và khám bệnh của cậu.

\”Em nghĩ mình sắp khỏi rồi,\” Mới đầu Bùi Tiểu Thập còn lẩm bẩm một mình, sau đó chợt phấn khích, quay sang nhìn Vạn Hạ Trình, nâng giọng lên. \”Anh Vạn ơi, hình như em thật sự khỏe hơn rồi đấy!\”

\”Thật à?\” Người nọ cũng chăm chú nhìn cậu.

Thiếu niên ôm gối, nhích mông lại gần đối phương, nhỏ giọng thỏ thẻ: \”Bây giờ được phép hôn nhau chưa ạ?\”

Vạn Hạ Trình nói được rồi, nhưng cậu không dám động đậy, chỉ thiết tha nhìn hắn đầy chờ mong. Cậu sợ nếu chủ động tiếp sẽ lại bị anh Vạn đè lưỡi lần nữa. Thậm chí, thiếu niên còn tự mím môi thật chặt. Người muốn hôn hôn là cậu, đồng thời người chờ được hôn hôn cũng là chính mình nốt.

Bùi Tiểu Thập xịt keo cứng ngắc. Vạn Hạ Trình cũng không có ý định tiến lên một bước thơm cậu trước. Hắn đưa cốc nước vừa rót lúc nãy cho cậu, ý bảo uống một ngụm làm dịu cổ họng đi.

Bùi Tiểu Thập đẩy nó lại: \”Anh cũng uống đi, anh uống trước cơ…\”

Vậy là đành uống trước một ngụm.

Khi nhận lại, thiếu niên như thể người nọ không có ở đây, quen thói xoay miệng cốc về đúng vị trí đối phương vừa kề môi, cứ thế cúi đầu \”hôn gián tiếp\” người ta từng ngụm nhỏ. Ánh mắt trước sau vẫn dán chặt trên mặt Vạn Hạ Trình, như thể chỉ cần lơ là một chút là hắn sẽ biến mất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.