Trở về Thâm Quyến, Vạn Hạ Trình quả thực bận rộn suốt một thời gian dài, hết họp hành liên miên lại đến kiểm tra tài liệu, nghe báo cáo hàng , cuộc sống nhanh chóng bị công việc lấp đầy.
\”Giám đốc Vạn.\” Trợ lý Tiểu Ôn gõ cửa bước vào, mang theo một chồng tài liệu từ các phòng ban khác. \”Tổng giám đốc Trương của Tượng Vũ hẹn anh tối mai dùng bữa, có cần tôi điều chỉnh lại lịch trình ngày mai không?\”
Vạn Hạ Trình cúi đầu, ký tên vào tài liệu: \”Thư mời tôi đã xem qua rồi. Tượng Vũ vốn muốn giao lưu, tạo dựng quan hệ hữu nghị, không phải bàn chuyện làm ăn. Họ mời \”Vạn Trình\”, không phải tôi. Trường hợp này gọi cho giám đốc quản trị đi thay là được.\”
Thấy Tiểu Ôn không trả lời, Vạn Hạ Trình đang ký bỗng dừng tay, tốt bụng nhắc nhở: \”Thông báo cho giám đốc Trần đi.\”
\”À vâng.\” Tiểu Ôn giật mình tỉnh lại, đáp vội rồi nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc của chủ tịch. Lòng chưa ngớt hoang mang, cô lén lau mồ hồi, nghĩ thầm.
Lạ ghê. Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao? Anh sếp vốn khét tiếng là cuồng công việc lại có ngày từ chối mấy buổi tiệc xã giao.
Vừa ra ngoài, cô lại bị Vạn Hạ Trình gọi vào.
Người nọ hỏi: \”Gần đây có thư cá nhân gửi đến công ty cho tôi không?\”
\”Thư gửi cho anh sao… À, có thư kinh doanh, nhưng thư riêng thì không.\” Tiểu Ôn ngẫm một chút, cẩn thận trả lời. \”Hiện tại phần lớn công văn đều gửi qua email, hầu như không ai gửi thư giấy nữa.\”
Dù có cần gửi thư, chắc chắn là những loại đã hoàn tất quy trình trực tuyến trước rồi.
Thư giấy thông thường càng khỏi cần nói, thời đại này làm gì có ai chọn viết thư tay thay vì dùng điện thoại hay WeChat để nhắn tin chứ?
Tiểu Ôn còn đang lưỡng lự không biết có hiểu sai ý sếp không, thì nghe hắn nói: \”Có thể sẽ có người gửi thư cho tôi, nhờ cô để ý giúp. Nếu có, hãy trực tiếp mang đến cho tôi.\”
\”Vâng, thưa giám đốc.\” Tiểu Ôn quyết định chỉ làm đúng trách nhiệm của nhân viên, không hỏi han gì thêm.
——-
Từ cuối tháng Ba, sau khi Vạn Hạ Trình rời Thượng Hải đến nay đã là tháng Năm, nhưng Bùi Tiểu Thập vẫn chưa một lần chủ động liên lạc với hắn.
Hôm nay, khi nhìn thấy chiếc cà vạt màu xanh Bùi Tiểu Thập tặng trong tủ quần áo, tuy cuối cùng không chọn đeo nó, nhưng hắn lại đeo cặp khuy măng sét cũng do người nọ tặng tham dự cuộc họp cổ đông, đồng thời đề xuất việc thành lập công ty con ở Thượng Hải vào năm sau.
Đây không phải chuyện do một mình hắn quyết định. Mỗi phương án được đưa ra, các cổ đông sẽ tự cân nhắc thiệt – hơn, không ai dại mà chịu lỗ, mà có lợi nhuận thì chẳng ai từ chối.
Trong một đến hai năm gần đây, ngành công nghiệp mà họ đang hoạt động ngày càng bị ảnh hưởng bởi sự chuyển đổi và nâng cấp không ngừng của thị trường hạ lưu. Không ai hiểu Thượng Hải hơn Vạn Hạ Trình. Hắn biết tiềm năng của thành phố này. Khu vực trung tâm sầm uất bậc nhất cung cấp một thị trường rộng lớn, còn vùng ngoại ô bên kia sông có giá thuê thấp, rất thích hợp để thành lập công ty con với chi phí thấp nhất, tận dụng tài nguyên của công ty mẹ để trực tiếp đáp ứng nhu cầu từ phía đối tác. Hàng loạt kế hoạch phát triển của công ty, bao gồm cả việc chuyển đổi mô hình sản xuất trước đây, đều có thể tranh thủ thử nghiệm trước tại Thượng Hải.