[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ☃️ Chương 57 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ☃️ Chương 57

Từ hai ngày trước sinh nhật cho đến đúng ngày sinh nhật, trạng thái của Bùi Tiểu Thập luôn không mấy ổn định. Đôi khi đang xem phim, cậu đột ngột nằm gục xuống sofa, không nhúc nhích, hoặc cuộn tròn thành khối nhỏ co ro ở chân sofa. Tại những góc khuất mà Vạn Hạ Trình không nhìn thấy, thiếu niên bất thình lình ôm đầu, tự giật tóc. Nếu người nọ ở gần, cậu sẽ trốn vào phòng tắm, khóa cửa nhốt mình bên trong.

Đã có đôi lần Bùi Tiểu Thập buông lời sắc mỏng với hắn. Lúc đó, cậu bỗng dưng phát bệnh, dẫu đang ở trong vòng tay đối phương nhưng lại đẩy hắn ra rồi hét lớn: \”Tôi hận anh!\”

\”Em ghét anh lắm!\” Bùi Tiểu Thập bưng mặt, ngồi sụp xuống đất. Axit trong dạ dày đang trào ngược, cổ họng khàn đặc tới mức không thể thốt thành lời, nhưng vẫn cố dùng giọng mũi lặp đi lặp lại liên tục: \”Hận anh! Hận anh! Hận anh! Tôi hận anh….\”

Vạn Hạ Trình cũng ngồi xổm xuống đối diện, kéo cánh tay đang che mặt ra. \”Cứ ghét cứ hận tôi đi. Là tôi khiến em trở nên thế này, tôi đáng hận.\”

Nói \”ghét\” là Bùi Tiểu Thập, nhưng cuối cùng người ôm chặt lấy hắn cũng là cậu. Gương mặt thiếu niên vặn vẹo vì đau khổ, nhưng không rơi nổi giọt nước mắt nào. Giọng nói tuyệt vọng như thể bên bờ tan vỡ.

\”Tôi thành ra thế này, anh có thấy đau lòng chút nào không? Chắc là không rồi nhỉ? Bởi anh thấy tôi rất ngu ngốc, kiểu gì trong lòng anh cũng ráo hoảnh cho xem. Phải rồi, anh là Vạn Hạ Trình mà, làm sao có thể có cảm giác gì được. Dù hôm nay tôi có chết trước mặt anh, ngày mai anh cũng sẽ quên tôi thôi!\”

Đây là lần đầu tiên Bùi Tiểu Thập nói những lời quá đáng như vậy với Vạn Hạ Trình. Thậm chí trước khi thốt ra, cậu chưa từng nghĩ mình sẽ có những suy nghĩ kiểu vậy. Có lẽ, một hạt giống đã vô tình bén rễ trong lòng từ khi nào chẳng hay, để rồi âm thầm nảy mầm thành sự tồn tại không thể phớt lờ, biến cậu từ trầm cảm thường thành một người bị cả trầm cảm và hưng cảm của rối loạn lưỡng cực.

Lảm nhảm một đoạn dài không có ý nghĩa như vậy, quả nhiên đối phương không đáp lại. Bùi Tiểu Thập ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy ánh mắt người nọ lạnh lẽo, không chút ấm áp.

\”Tại sao không lên tiếng? Bị nói trúng tim đen rồi chứ gì?\” Bùi Tiểu Thập ngã ngồi xuống đất, tựa như đầu óc không còn thuộc quyền kiểm soát của cơ thể nữa, từng câu từng chữ thốt ra đều như thành phẩm từ phản ứng tự nhiên. \”Em không nên vì yêu mà bắt anh cũng phải yêu em… Anh chắc chắn nghĩ em giống hề lắm, rằng thằng nhóc này thật buồn cười…\”

Im lặng hồi lâu, Vạn Hạ Trình mới mở lời: \”Em có thật sự muốn thảo luận chuyện này không?\”

Bùi Tiểu Thập khó nhọc nuốt nước bọt, cúi đầu vùi mặt vào lòng bàn tay, lắc đầu đáp: \”Không có thảo luận gì hết. Đầu em rối cả rồi, anh tránh xa em một chút đi.\”

Đây là chút ý thức vùng vẫy thoát ra được khỏi cơn hoảng loạn của Bùi Tiểu Thập, theo bản năng không muốn tổn thương người chủ nhân nó yêu nhất.

\”Tôi không nghĩ em giống hề, cũng không thấy em nực cười. Tôi không biết em định nghĩa tình yêu thế nào, nhưng nếu nói tôi từng có cảm giác gì đó tương tự như tình yêu với ai, thì người đó chỉ có thể là em. Em muốn nghe những gì? Muốn nghe tôi nói \”Anh yêu em\” sao? Tôi không nói vì tôi không có thói quen để lời yêu đầu môi, nhưng nếu em muốn, tôi có thể làm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.