Không biết có phải vì Vạn Hạ Trình nói sẽ đưa về nhà hay không, cậu lại rời đi sớm hơn so với dự kiến. Ban đầu bảo ở lại ăn trưa, nhưng không hiểu sao lại thay đổi ý định, chưa đến giờ đã đi trước.
Lúc chuẩn bị đi, Vạn Hạ Trình lo đối phương nhiễm lạnh nên đưa cho cậu chiếc khăn quàng của mình. Ban đầu thiếu niên còn xua tay bảo không lạnh, nhưng khi người đàn ông hỏi \”Tôi quàng giúp em nhé?\” thì lập tức gật đầu ngay.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên người nọ chủ động đề nghị quàng khăn cho cậu. Bùi Tiểu Thập nhớ rõ, trước đây hắn chỉ làm cho cậu hai lần, mà cả hai đều do cậu yêu cầu.
Dẫu trai thẳng sắt thép Vạn Hạ Trình chỉ đơn giản quấn hai vòng quanh cổ như buộc đồ cho xong, thiếu niên vẫn hạnh phúc như sắp bay lên trời.
Giây phút này, hai người cận kề, hơi thở của đối phương quẩn quanh khiến Bùi Tiểu Thập rất an tâm.
Cậu lén ngước lên, thấy ánh mắt đối phương vẫn hờ hững như thường, nhưng lại thuận theo nhìn mình. Bùi Tiểu Thập từ lâu đã thích nhìn thẳng vào mắt Vạn Hạ Trình, vì trong ánh mắt ấy chỉ có mỗi cậu…
\”Sao thế? Mặt anh có gì à?\” Chàng thanh niên từng hỏi cậu như vậy.
Ngày trước, nhóc Bùi hay khúc khích: \”Anh đẹp trai, em thích nhìn.\”
Mỗi lần như vậy, trên mặt anh ghệ sẽ xuất hiện biểu cảm cạn lời, nheo mắt đáp: \”Được rồi.\”
Khi họ hẹn hò, bất kể ra ngoài hay ở nhà, làm việc riêng hay cùng nhau xem phim, trước khi ngủ lẫn sau khi thức dậy, hoặc chỉ đơn giản là tình cờ đụng mặt trong phòng khách, ánh mắt của Bùi Tiểu Thập luôn dõi theo Vạn Hạ Trình.
Về sau, Vạn Hạ Trình dần quen bị người yêu nhìn nên không hỏi nữa.
\”Sao hôm nay nhìn suốt vậy? Mặt tôi dính gì à?\” Người đàn ông lại hỏi cậu.
\”Anh cũng đang nhìn em mà?\” Ai đó mặt dày đáp.
Hiếm khi tên nhóc này nói chuyện mà dùng đến đầu óc như vậy khiến Vạn Hạ Trình khá bất ngờ, dẫu vẫn thấy CPU của cậu quá nhảy vọt, lời nói thiếu logic nhưng cũng không định phản bác. Hắn quấn khăn hai vòng, rồi hỏi: \”Có chặt quá không em?\”
Bùi Tiểu Thập lắc đầu, đưa tay chạm vào chiếc khăn len màu xám bằng lông cừu trên cổ, chợt nhớ ra gì đó: \”Chẳng phải anh biết mấy kiểu thắt nút đẹp lắm sao? Làm giúp em một cái đi.\”
Vạn Hạ Trình quả thật biết thắt, nhưng chỉ là thắt nút dây, nhiều nhất coi như chắc chắn chứ không thể nói là đẹp. Còn khăn quàng cổ, hắn chỉ biết mấy kiểu cơ bản, ví dụ như thắt chéo, dù sao từ nhỏ bản thân rất ít quàng khăn, càng chưa bao giờ dùng khi chuyển đến Thâm Quyến. Thứ đồ này cũng vừa mua ở sân bay mấy hôm trước khi Thâm Quyến trở lạnh.
Lần đầu tiên nghe yêu cầu như vậy, Vạn Hạ Trình hỏi: \”Khăn quàng cổ cũng cần cầu kỳ vậy à?\”
Ai kia chớp chớp mắt: \”Giúp em thắt đi mà.\”
Vạn Hạ Trình dùng kỹ thuật thắt nút dây để quấn cho cậu kiểu nút đôi đơn giản nhất. Mặt Bùi Tiểu Thập nóng bừng, cảm thấy cả cơ thể đều bị anh \”trói\” lại.