[Done/Đam Mỹ/Cao H] Dịch Vụ Đặc Biệt – Chương 29: Bé cưng, em hối lộ anh cả đời đi (Kết) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đam Mỹ/Cao H] Dịch Vụ Đặc Biệt - Chương 29: Bé cưng, em hối lộ anh cả đời đi (Kết)

Sau một trận tuyết lớn, cây cối ven đường bị gió thổi đổ. Trạm xăng, nhà cửa, mái kính bị sập. Sự cố thiết bị điện làm cho một phần hộ dân bị cắt mất nguồn cũng cấp nhiệt vào mùa đông lạnh buốt, báo cáo về các vụ án liên tiếp gửi đến các đồn cảnh sát và đội cứu hỏa.

Tần Thiệu bận rộn suốt cả đêm qua, sáng nay đồn cảnh sát cho hắn nghỉ phép, nhưng hắn không yên tâm, ngủ được hai tiếng đã dậy, nhắm mắt ôm Lâm An âu yếm vài phút rồi bắt đầu thay đồ.

Lâm An biết hắn phải đi làm, ngoan ngoãn nằm trên giường không quấy rầy, chỉ là đôi mắt luôn dõi theo từng động tác của hắn, khiến Tần Thiệu không nhịn được bật cười, ôm hôn cậu cho đã rồi mới đi ra ngoài.

Tần Thiệu đi làm, Lâm An cũng vào phòng vẽ.

Mãi đến 6 giờ tối, Lâm An không có cảm giác thèm ăn, ra ngoài làm một bát cháo ăn liền. Tần Thiệu nhắn tin hỏi cậu đã ăn gì chưa, Lâm An chụp tấm ảnh bát cháo rồi hỏi ngược lại Tần Thiệu, hắn trả lời cậu bằng một bức ảnh mì ăn liền được úp bằng cuốn sách.

Nói chuyện một lúc thì lại có vụ việc xảy ra, trước khi đi làm, Tần Thiệu gửi cho cậu một tin nhắn thoại: \”Chờ anh nhé, đến tối chồng sẽ mang đồ ăn ngon về cho em.\”

Lâm An nghe vậy mặt đỏ bừng, không nhịn được mà bấm phát lại, không biết cuối cùng đã nghe đi nghe lại bao nhiêu lần.

Âm thanh còi cảnh sát vang suốt cả ngày, thành phố dần dần trở lại nhịp sống bình thường. Ánh đèn đêm chiếu sáng những con đường, cảnh sát Tần xách một hộp nhỏ tôm càng, mở cửa vào nhà rồi đặt ở hành lang, cười gọi:

\”Bé cưng, đến giờ ăn khuya rồi.\”

Hắn treo áo khoác dính tuyết lên giá, ngẩng đầu nhìn, Lâm An đang chạy nhanh từ phòng khách ra. Hắn vội vã giang tay ôm lấy cậu, nhoẻn miệng cười.

\”Ui ui ui, làm gì vậy. Xuống trước đã, người anh lạnh lắm, nghe lời nào.\”

Nhưng Lâm An không nghe lời, lại áp má vào mặt hắn, ôm chặt không chịu buông.

Trái tim Tần Thiệu mềm nhũn, một tay bế Lâm An, tay kia cầm hộp tôm càng trên kệ, bước vào phòng khách ấm cúng.

Phòng khách giờ có rất nhiều đồ, sách tiếng Pháp của Lâm An, gối ôm của Lâm An, những chiếc chăn nhỏ rơi từ ghế sofa xuống, trên bàn còn có hộp màu dầu mà cậu hay nghịch lúc rảnh rỗi, tranh vẽ vẫn còn dang dở, cách trang trí căn nhà cũng từ mạnh mẽ dần chuyển sang ấm áp, tràn đầy không khí của sự sống.

Gió tuyết bên ngoài đã ngừng, ánh trăng bàng bạc treo lơ lửng trên bầu trời đêm, thời tiết ngày mai hẳn là sẽ rất đẹp.

Chủ đề của cuộc thi lần trước là chữ \”tình\”, Lâm An nắm tay Tần Thiệu, dẫn hắn xem rất nhiều bức tranh, đa số là tranh vẽ người. Tần Thiệu nhận ra rằng rất nhiều người qua đường hình như đều ngoái lại nhìn hắn, trong lòng có thắc mắc nhưng không hỏi, chỉ tiếp tục trò chuyện với Lâm An.

\”… Hai tháng qua anh đã xử lý rất nhiều vụ án, chuyên môn khá vững, anh chỉ cần làm ở đồn thêm một năm nữa là có thể chuyển lên sở cảnh sát rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.