[Done/Đam Mỹ/Cao H] Dịch Vụ Đặc Biệt – Chương 18: Vừa thấy anh đã chạy, để anh kiểm tra xem có giấu đồ gì không – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đam Mỹ/Cao H] Dịch Vụ Đặc Biệt - Chương 18: Vừa thấy anh đã chạy, để anh kiểm tra xem có giấu đồ gì không

\”Ê, An An, cậu nghe gì chưa? Hai hôm trước Hứa Khải bị đánh ở quán bar phía nam thành phố đấy.\” Dương Gia Ninh kéo một chiếc ghế nhỏ đến gần Lâm An, vui vẻ kể chuyện: \”Quả nhiên, kẻ xấu ắt bị trời phạt!\”

Lâm An ngậm kẹo mút, má phồng lên một chút, không biết quệt màu từ khi nào mà mặt mũi, tạp dề và áo sơ mi đều lấm lem hết cả. Cậu cầm bảng pha sơn, tô vẽ trên bức tranh, gật đầu đáp: \”Ừm, tớ biết rồi.\”

Cậu không chỉ biết, mà còn xem cả video rồi.

Dương Gia Ninh lấy từ túi ra một cây kẹo mút, bóc vỏ nhét vào miệng, lầm bầm cảm thán: \”Ban đầu cứ nghĩ vụ này tụi mình phải chịu thiệt rồi, ai ngờ… chậc, ông trời có mắt. Mà giờ mọi người đều biết Hứa Khải vì suất thi đấu mà ném tranh của cậu. Nghe nói trường đang cân nhắc kỉ luật thằng đó đấy.\”

Học viện mỹ thuật luôn chú trọng hình ảnh, chuyện này ầm ĩ đến mức cảnh sát phải vào cuộc, bằng chứng đầy đủ rõ ràng. Trên diễn đàn, sinh viên cũng xôn xao bàn tán, trường chắc chắn sẽ phải xử lý Hứa Khải để có thể làm hài lòng quần chúng, đặc biệt là trước kỳ tuyển sinh năm sau.

Lâm An nghe Dương Gia Ninh nói vậy, không lên tiếng. Cậu biết những tranh chấp dân sự không có chứng cứ kiểu này thì cảnh sát chỉ ghi biên bản thôi, lần trước cậu báo cảnh sát cũng chỉ để làm khó Hứa Khải, không nghĩ sẽ nhận được kết quả gì. Giờ Hứa Khải bị giam năm ngày vì gây rối, chứng cứ cũng đầy đủ, chắc chắn không thể thiếu sự giúp đỡ của Tần Thiệu.

Cậu thở dài, khuôn mặt hơi cau lại vì lo lắng, tiếp tục vẽ lên bức tranh.

Tiết học kết thúc, trong phòng vẽ ngổn ngang sơn màu và giấy vụn. Dương Gia Ninh ném cây cọ vào thùng nước rửa, dựa người ra sau, duỗi người một cái, nghe cơ thể kêu răng rắc như rang đậu. Cậu vô tình thấy Lâm An lau tay bằng tạp dề, nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

Dương Gia Ninh tò mò hỏi: \”An An, cậu đi đâu vậy?\”

Lâm An cúi đầu nhét đồ vào cặp, không để ý đến việc khuôn mặt trắng trẻo của mình dính một vệt màu đỏ: \”Đi học tiếng Pháp.\”

Cậu thu dọn đồ đạc, đứng dậy tháo chiếc tạp dề bẩn rồi chào Dương Gia Ninh: \”Sắp muộn rồi, Gia Ninh, tớ đi đây.\”

Dương Gia Ninh vẫn mệt mỏi ngả người vào ghế, nghe vậy thì ngạc nhiên: \”Vội thế, cậu không nghỉ ngơi một lát à?\”

Lâm An cười nhẹ, vẫy tay chào Dương Gia Ninh rồi cầm đồ rời đi.

Mấy ngày gần đây vừa mới vào thu, nhiệt độ đột ngột giảm. Lâm An mặc một chiếc áo len trắng rộng rãi, bên trong là một chiếc sơ mi cùng màu.

Khuôn mặt cậu nhỏ nhắn trẻ trung, mái tóc đen mượt mà trông rất ngoan ngoãn, phần tóc mềm rũ xuống che khuất đôi mắt đen láy. Cậu ngậm kẹo mút, gò má dính sơn đỏ phồng lên, lưng đeo ba lô, vội vã bước về phía trước.

Lớp học thêm không xa trường, nhưng sau khi kết thúc các tiết chính khóa thì thời gian còn lại của Lâm An không nhiều. Cậu nhanh chóng bước vào một con ngõ nhỏ như mọi khi, đi qua ngõ này sẽ tiết kiệm được chút thời gian.

Con ngõ vắng vẻ và hơi tối, Lâm An vừa đi vừa bất chợt nghe thấy tiếng bước chân của ai đó. Cậu giật mình, những tin tức hỗn loạn vụt qua trong đầu, cậu vẫn cố gắng đè nén sự lo lắng và đẩy nhanh tốc độ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.