Hai người đóng cửa làm loạn cả một đêm. Tần Thiệu vừa mạnh bạo hôn cổ Lâm An, vừa hỏi cậu bị đụ chín đến mức này có còn là trai thẳng nữa không, Lâm An dù khóc đỏ mắt vẫn bướng bỉnh nói \”có\”.
Tần Thiệu bật cười, ỷ vào đôi tay khỏe mạnh đè Lâm An xuống, cẩn thận hôn lên cần cổ đầy mồ hôi của cậu, bên dưới vẫn hung hăng dập mạnh vào tuyến tiền liệt, âm thanh bành bạch vang lên kèm theo tiếng nước nhớp nháp, vừa thở dốc bên tai vừa không ngừng ép hỏi cậu \’còn phải hay không, còn phải hay không\’.
Bụng Lâm An vừa đau vừa trướng, khó chịu không ngừng khóc kêu, thân thể vùng vẫy liên tục, cậu vội vàng lắc đầu, sụp đổ rơi nước mắt nói không phải nữa, không phải nữa!
Nhưng dù có khóc lóc xin tha thế nào đi chăng nữa, cậu vẫn không thoát khỏi số phận bị đè xuống làm tình cả một đêm. Lâm An không biết mình đã ngất đi từ lúc nào, mãi đến sáng hôm sau, cậu bị hơi lạnh của máy điều hòa làm cho co ro, tìm về phía nguồn nhiệt bên cạnh, rúc vào lồng ngực hắn, ôm hắn rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Mười hai giờ trưa.
Lâm An bị \”một trong ba nhu cầu cấp thiết của con người\” đánh thức, cậu lồm cồm bò ra khỏi vòng tay ấm áp của người đàn ông mà mình đã ngủ ngon lành suốt đêm, mắt còn chưa kịp mở đã muốn vào nhà vệ sinh. Nhưng vừa đi ra được một bước, cổ tay cậu đã bị lực mạnh kéo lại, lôi trở về.
Cậu ngã ra giường, ngơ ngác mở mắt, nhìn thấy người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Căn phòng tối om vì không ai kéo rèm lên, ga trải giường bị vò nhăn nhúm, giấy lau dính tinh dịch rải rác trên mặt đất, tất cả đều khiến bầu không khí càng thêm mập mờ. Người đàn ông ở trần, yết hầu nhô ra trông rất gợi cảm, cơ ngực đầy đặn hơi nhô, đeo một sợi dây chuyền bạc quanh cổ, ngủ rất say, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Không phải Lâm An bị khuôn mặt tràn đầy năng lượng sau khi cày cấy chăm chỉ cả đêm của Tần Thiệu hấp dẫn, mà cậu ngẩn người bởi nhận ra tay mình đã bị còng lại cùng một chỗ với hắn, nó đang ngăn cản Lâm An xuống giường giải quyết nỗi buồn, bàng quang của cậu sắp vỡ ra rồi. Cậu giật giật tay, chắc chắn mình không thể tự thoát ra nổi, đành ấm ức nằm xuống tiếp tục nhịn tiểu.
Cậu nhút nhát không dám đánh thức người đàn ông, chỉ lặng lẽ nằm trên giường, chăm chú ngắm nhìn những đường nét trên khuôn mặt hắn, bực bội nhận ra người đàn ông này đúng là đẹp trai thật. Cậu cố gắng khép chặt chân, thầm mong hắn sớm tỉnh dậy.
Vậy mà ông thời không nghe thấy lời cầu nguyện của bé ngoan, \”con trâu già\” cặm cụi cày bừa cả đêm hôm qua, hiện tại ngủ rất say, Lâm An cố nhịn, run rẩy kẹp chân, thực sự không chịu nổi nữa mới quyết tâm bò dậy, lay lay Tần Thiệu.
\”Anh dậy đi, tôi muốn vào nhà vệ sinh.\”
Tần Thiệu ngủ say bị cậu đẩy nhẹ, mắt chỉ hé mở một chút, rõ ràng là chẳng nghe rõ cậu đang nói cái gì, hắn vươn tay kéo thân thể loang lổ vết đỏ của cậu sinh viên vào lòng, tựa cằm lên đầu cậu, hít một hơi thật sâu, khàn giọng bảo:
\”Ngoan, đừng làm ồn, ngủ với anh một lúc nữa.\”
Lâm An run rẩy trong lòng hắn, khẽ \”A\” một tiếng, hai chân trắng nõn còn nhìn rõ dấu răng xoắn chặt lấy nhau, sắp không nhịn nổi nữa. Cậu cố vùng vẫy khỏi cánh tay Tần Thiệu nhưng vô dụng, ánh mắt rưng rưng, tức giận cắn một cái vào ngực hắn.