\”Dụ Ngôn, chị không sao chứ?\”
Tĩnh Thanh Nhiễm đứng trước cửa phòng toilet ở tầng trệt, nghe thấy thanh âm nôn ói khô cằn của Dụ Ngôn ở bên trong thì có chút lo lắng.
Lâu sau thì Tĩnh Thanh Nhiễm lại nghe thấy thanh âm xả nước, cánh cửa gỗ được mở ra. Nhìn thấy bộ dạng mệt mỏi thiếu sức sống của Dụ Ngôn, Tĩnh Thanh Nhiễm liền đưa tay đến đỡ Dụ Ngôn, cô nhẹ giọng: \”Chị thấy thế nào rồi?\”
Dụ Ngôn khẽ thở dài một hơi rồi lắc đầu, nàng đáp: \”Không sao, chị chỉ thấy mệt một chút.\”
Nhìn dáng vẻ này của Dụ Ngôn có chút giống với thời gian đầu mang thai của mình, Tĩnh Thanh Nhiễm nhớ lại lần trước Phùng Hâm Dao kể với cô rằng Đới Manh và Dụ Ngôn đã quyết định đi cấy trứng để Dụ Ngôn mang thai.
Tĩnh Thanh Nhiễm như là phát hiện ra điều gì đó, cô giật mình hỏi: \”Tháng này chị đã đến kỳ kinh nguyệt chưa?\”
Vốn dĩ Tĩnh Thanh Nhiễm là một y tá, Dụ Ngôn biết Tĩnh Thanh Nhiễm quan tâm đến mình, nàng cũng không giấu diếm, nghĩ nghĩ một chút rồi nói: \”Trễ một tuần rồi.\”
Tĩnh Thanh Nhiễm đỡ Dụ Ngôn đến ngồi xuống chiếc ghế gần đó, cô nói: \”Chị ở đây đợi em một chút, em lấy que thử thai cho chị.\”
Tĩnh Thanh Nhiễm nói rồi liền rời đi, câu nói đó của Tĩnh Thanh Nhiễm khiến cho Dụ Ngôn có chút ngỡ ngàng.
Nàng phải nhận ra điều này sớm hơn cơ chứ!? Mấy ngày nay nàng bận rộn công việc nên nàng cũng quên mất chuyện theo dõi kỳ kinh nguyệt của mình!
Lâu sau Tĩnh Thanh Nhiễm trở lại với hộp que thử thai, cô nhét vào tay Dụ Ngôn, thấp giọng: \”Chị vào bên trong thử đi, hi vọng có tin tốt.\”
Và Dụ Ngôn thật sự đã vui sướng đến mức bật khóc khi nhìn thấy kết quả trên que thử thai hiển thị hai vạch đỏ đậm.
Thật sự là… Có thai rồi! Nàng có em bé rồi!
Tĩnh Thanh Nhiễm vội vã chạy ra ngoài thông báo cho Đới Manh biết, Đới Manh nghe vậy liền mừng rỡ phóng vào bên trong để tìm Dụ Ngôn, đám người kia hô lên vài tiếng vui mừng, dù chỉ có tám người các nàng và vài bảo mẫu khác, căn phòng ăn của nhà họ Phùng vẫn nổi lên một mảng xôn xao.
\”Tiểu Ngôn!\”
Đới Manh nhìn thấy Dụ Ngôn đang ngồi ở chiếc ghế gỗ ngay hành lang lối đi mà mân mê chiếc que thử thai kia, cô liền tiến đến ôm Dụ Ngôn vào lòng.
Dụ Ngôn vòng tay ôm lấy Đới Manh, thấp giọng: \”Lão công, chúng ta có con rồi.\”
Đới Manh điên cuồng gật đầu, cố gắng ngăn không cho nước mắt tuôn ra mà nói: \”Chị biết… Chúng ta có con rồi, bảo bối.\”
Bữa tối hôm đó, tuy rằng Dụ Ngôn có chút khó ăn nhưng trong suốt bữa ăn, nàng cùng mọi người thật sự rất vui vẻ.
Phùng Hâm Dao khui chai rượu đắt tiền để mọi người cùng uống chúc mừng Dụ Ngôn và tất nhiên nhân vật chính của ngày hôm nay thì không được uống.
Nằm trên chiếc giường êm ái quen thuộc của hai người, cơ thể nàng được sưởi ấm bằng cơ thể mềm mại của Đới Manh, Dụ Ngôn thật sự vui mừng đến mức không thể ngủ được.