[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy – Ngoại truyện 16: Phùng Hâm Dao và Tĩnh Thanh Nhiễm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy - Ngoại truyện 16: Phùng Hâm Dao và Tĩnh Thanh Nhiễm

Suốt một tuần Tĩnh Thanh Nhiễm không gặp Phùng Hâm Dao vì Phùng Hâm Dao chủ động để cho cô có thời gian để suy nghĩ. Vậy nên sau một tuần dài đằng đẵng thì Tĩnh Thanh Nhiễm mới được gặp tên ngốc nhút nhát trốn tránh hiện thực kia.

Bởi vì Phùng Hâm Dao là người của công chúng, hai người cũng không thể đến những nơi công cộng để gặp nhau như là quán cà phê hay là quán ăn đông đúc thông thường.

Phùng Hâm Dao ngồi trong phòng ăn riêng của một nhà hàng trong thành phố, khi thấy nhân viên mở cửa cho Tĩnh Thanh Nhiễm đi vào, Phùng Hâm Dao không nhịn được mà đứng lên kéo ghế cho Tĩnh Thanh Nhiễm, cố gắng nín nhịn nỗi nhớ của mình để không vồ đến mà ôm em ấy vào lòng.

Tĩnh Thanh Nhiễm nhìn Phùng Hâm Dao một lượt, cô khẽ thở dài một tiếng.

Có một tuần không gặp thôi, sao tên ngốc này lại gầy đi nhiều như thế?

Nhìn thấy quầng thâm ở dưới đôi mắt của Phùng Hâm Dao, đáy lòng Tĩnh Thanh Nhiễm nhẹ nhói lên một cái. Đây là vì suy nghĩ quá nhiều nên không ngủ được hay là vùi đầu vào đống sổ sách ở văn phòng nên không ngủ?

Tĩnh Thanh Nhiễm ngồi xuống ghế, cô thấp giọng nói với Phùng Hâm Dao: \”Cảm ơn chị.\”

Phùng Hâm Dao nhìn Tĩnh Thanh Nhiễm, cảm thấy em ấy có chút khác lạ, trong lòng tột cùng sợ hãi.

Nhân viên mang thức ăn lên xong xuôi thì Tĩnh Thanh Nhiễm định sẽ vừa ăn vừa chậm rãi nói chuyện với Phùng Hâm Dao nhưng cô vừa hé miệng ra thì Phùng Hâm Dao đã vội vàng nói: \”Khoan đã, em ăn đi. Ăn xong… Rồi nói cũng được.\”

Tĩnh Thanh Nhiễm có chút buồn cười với cái tên ngốc nghếch này nhưng cô cũng chiều chuộng chị ấy, để chuyện đó nói sau vậy.

Tĩnh Thanh Nhiễm cầm đũa gắp một lát sashimi mà Phùng Hâm Dao thích nhất đặt vào chiếc bát sứ cho chị ấy, cô khẽ hỏi: \”Thời gian qua chị nghỉ ngơi thế nào?\”

Phùng Hâm Dao nhìn lát sashimi ấy một lúc lâu, lâu sau mới chậm rãi nói: \”Chị không rõ. Ngày ăn hai bữa sáng tối, bận công việc quá nên ở văn phòng đến tận một giờ sáng mới về nhà.\”

Phùng Hâm Dao biết rằng nói ra những điều này sẽ làm cho Tĩnh Thanh Nhiễm tức giận nhưng cô không muốn nói dối em ấy bất cứ chuyện gì dù lớn hay nhỏ nữa.

Dù gì cô cũng chưa từng nói dối Tĩnh Thanh Nhiễm, chỉ là có nhiều chuyện cô không chủ động nói ra thôi.

Thấy Tĩnh Thanh Nhiễm không đáp lời mình, Phùng Hâm Dao nhút nhát đưa tay đến chạm nhẹ lên mu bàn tay của em ấy, cô nói: \”Em đừng giận chị. Gần đây bận quá nên…\”

\”Một câu bận hai câu cũng bận! Chị bận mà chị bỏ mặc bản thân chị luôn sao? Chị bận đến nỗi ăn cũng không tử tế mà ngủ cũng chẳng được bao nhiêu đó sao? Chị biết em rất ghét việc chị cứ đâm đầu vào công việc như thế mà Dao Dao!\”

Tĩnh Thanh Nhiễm bực dọc mà mắng Phùng Hâm Dao, khi nhìn thấy chị ấy không sợ cô mà còn nở một nụ cười, cô lại tiếp tục nói: \”Chị cười cái gì?\”

Phùng Hâm Dao thành thật trả lời: \”Chị vui vì em vẫn quan tâm chị.\”

\”Bây giờ em phải đem chị quăng xuống sông cho cá ăn thì chị mới vừa lòng phải không?\” Tĩnh Thanh Nhiễm thở hắt ra một hơi rồi nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.