[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy – 51. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy - 51.

Phùng Hâm Dao đang nói chuyện với khách, thấy Dụ Ngôn đi ngang qua thì vội vàng chạy theo nàng ấy.

Đến hành lang vắng, Phùng Hâm Dao lên tiếng gọi: \”Dụ Ngôn!\”

Dụ Ngôn xoay người lại xem ai gọi mình, thấy Phùng Hâm Dao, nàng khẽ cúi đầu, nói: \”Chào Phùng tổng.\”

Phùng Hâm Dao nhìn Dụ Ngôn, nói: \”Nói chuyện một lát được không?\”

Dụ Ngôn gật gù, nói: \”Chị nói đi, tranh thủ thời gian một chút, mọi người đều đang đợi chị.\”

Dụ Ngôn biết hôm nay Phùng Hâm Dao và Đới Manh đều là nhân vật chính, ai đến đây cũng sẽ nhất định tìm hai người họ để nói chuyện và chúc mừng.

\”Dạo gần đây em thế nào?\” Phùng Hâm Dao nhẹ hỏi.

Dụ Ngôn nàng cũng rất ít khi nhìn thấy Phùng Hâm Dao mềm mỏng thế này, nàng cười cười nói: \”Tôi vẫn ổn, cảm ơn Phùng tổng đã quan tâm. Nếu ai nhìn thấy được bộ dáng hiện tại của chị, khẳng định đều sẽ mềm lòng.\”

Phùng Hâm Dao bật cười, nói: \”Vậy em có mềm lòng không?\”

Dụ Ngôn cong khoé môi cười, nói: \”Nếu chị là Đới Manh thì tôi sẽ mềm lòng.\”

Phùng Hâm Dao cười xua tay, nói: \”Giỡn thôi. Chạy theo em để nói rằng xin lỗi em về những chuyện trước kia tôi đã làm, em sẽ không trách tôi chứ? Lần trước gặp mặt tôi quên mất chuyện quan trọng này.\”

\”Chuyện cũng đã lâu rồi, tôi không còn để tâm đến nữa đâu, hơn nữa Đới Manh cũng đã thay chị xin lỗi tôi, tôi không có lý do để trách móc chị.\” Dụ Ngôn khẽ nói.

Phùng Hâm Dao hai tay đút vào túi, khẽ thở dài. Đến chuyện xin lỗi Dụ Ngôn cũng để Đới Manh nói thay, cô đã hèn nhát đến mức nào đây chứ?

\”Nếu tôi còn thích em, em sẽ nghĩ thế nào?\” Phùng Hâm Dao nhìn vẻ đẹp của Dụ Ngôn phát sáng qua đôi mắt của mình, cô có chút tiếc nuối cũng có chút đau lòng.

Dụ Ngôn không hề đắn đo mà nói: \”Chuyện này cũng không phải là chuyện mới, tôi chỉ sợ chị và Đới Manh khó xử khi gặp mặt nhau, hiện tại tôi và chị ấy cũng bên nhau rồi, tôi không quan tâm ai có tình cảm khác với tôi đâu.\”

\”Dứt khoát như thế, đúng là Dụ Ngôn. Xác thực hôm nay nhìn em tôi đã có chút động lòng, chỉ là tôi đã từ bỏ việc thích em rồi, nên em đừng lo tôi và Đới Manh sẽ khó xử. Lâu quá không nói chuyện với em, tôi muốn nói nhiều thêm một chút nhưng có lẽ thời gian không cho phép, tôi lại phải đi vào trong đây. Về nhà cẩn thận nhé, tôi sẽ thúc Đới Manh về sớm với em.\” Phùng Hâm Dao nhẹ nói.

Dụ Ngôn gật đầu, nói: \”Cảm ơn chị, cũng mong chị sẽ sớm tìm được tình yêu của mình.\”

Phùng Hâm Dao đưa tay đến vén một lọn tóc đang dính vào bông tai của Dụ Ngôn ra, gật đầu nói: \”Cảm ơn em.\”

Dụ Ngôn có hơi bất ngờ nên phản xạ không kịp, khi nàng nhận ra chuyện gì vừa mới xảy ra thì mọi hành động của Phùng Hâm Dao đã xong mất rồi.

Phùng Hâm Dao xoay người rời đi, tình yêu của chị sao? Chị không nghĩ sẽ có một ai đánh đổ được hình bóng của em trong lòng chị.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.