[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy – 35. [H] – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy - 35. [H]

Sau khi tiễn Cao Hi Văn và Tống Tư Duệ về, Đới Manh quen thuộc vào trong bế Dụ Ngôn đang ngủ gục trên bàn ăn rồi đi về phòng.

Nhẹ nhàng đặt Dụ Ngôn nằm xuống giường, Đới Manh chầm chậm không tiếng động đi đến tắt đèn phòng rồi mở đèn ngủ, cô nằm kế bên Dụ Ngôn, tay đưa đến nựng lấy má nàng ấy, nói: \”Dụ Ngôn ngủ rồi sao?\”

Dụ Ngôn nghe vậy thì khẽ mở mắt ra, dưới một tầng say rượu trong đôi mắt của Dụ Ngôn, Đới Manh ôn nhu mỉm cười, nói: \”Em mệt sao?\”

Dụ Ngôn lắc đầu, nói: \”Không có mệt, em hiện tại đang rất vui vẻ, em thật muốn đi xem đèn giáng sinh.\”

Đới Manh mềm nhũn, động lòng mà cười, nói: \”Vậy ngày mai chúng ta đi xem đèn, được chứ?\”

Dụ Ngôn khẽ gật đầu.

Nhìn thấy vẻ mặt say rượu đến bức người của Dụ Ngôn, Đới Manh cũng không biết bản thân đang lớn mật nghĩ cái gì, chỉ là cô cảm thấy như đang mơ một giấc mơ, giấc mơ có một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc.

Cô không nghĩ bản thân mình quá bất hạnh khi mẹ mất sớm, ba thì không đếm xỉa gì đến bản thân cô, cô vẫn luôn nghĩ bản thân mình thật ra vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người khác. Ít ra tay chân cô vẫn nguyên vẹn, đầu óc cô vẫn có thể hoạt động tốt, phục vụ cho cuộc sống thường ngày của cô, vậy là đủ rồi.

Hiện tại đã có thêm nàng ấy.

Đới Manh hai tay ôm lấy má của Dụ Ngôn, không biết vì rượu trong người nên cô nóng đến phát hoả, hay là vì nàng ấy quá câu nhân, cô tiến đến đưa Dụ Ngôn vào một nụ hôn sâu.

Hai người vì có hơi men nên phản ứng lại càng mãnh liệt hơn với nụ hôn, Đới Manh dần dần nằm trên người Dụ Ngôn mà day dưa với nụ hôn nồng nhiệt này.

Đới Manh đưa tay đến mở ra hàng cúc áo ngủ của Dụ Ngôn rồi luồn vào bên trong xoa lấy làn da mềm mại của nàng ấy.

\”Ưm…\” Bởi vì tay Đới Manh có hơi lạnh, mà nàng lại khá nhạy cảm nên chị ấy vừa chạm vào thì nàng đã khẽ rên lên một tiếng.

\”Dụ Ngôn, hôm nay chị muốn em, được không?\” Đới Manh dứt nụ hôn ra, lấy hết can đảm mà nói với nàng ấy, bởi vì chính cô cũng đã chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi.

Những lần trước cô đều nhịn ngọn lửa trực trào trong người xuống dưới, bởi vì cô sợ Dụ Ngôn sẽ thấy quá ngộp thở nếu cô đòi hỏi điều đó khi hai người chỉ mới yêu nhau vài tháng ngắn ngủi, nhưng hiện tại có nín nhịn thế nào cũng không thể ngăn được ngọn lửa đó đang ngày một bùng cháy hơn.

Dụ Ngôn đưa đôi mắt đờ đẫn không biết vì men hay vì tình mà nhìn Đới Manh, miệng hé mở để lấy hơi thở vừa bị Đới Manh rút cạn đi, nàng khẽ gật đầu.

Cái gật đầu của Dụ Ngôn như mở ra cánh cửa đã đóng kín từ rất lâu trong lòng Đới Manh, Đới Manh liền cúi xuống mà tiếp tục kéo nàng ấy vào nụ hôn sâu.

Đới Manh vừa hôn vừa có chút điêu luyện mà cởi áo của Dụ Ngôn ra, vứt bừa xuống đất.

Đới Manh di dời môi của mình xuống mà liếm mút lấy cổ của Dụ Ngôn, thật nghiêm túc mà hít ngửi lấy mùi hương đầy lôi cuốn cũng đầy quyến rũ của nàng ấy. Cô chuyển dần từ cổ sang xương quai xanh, sau đó lại xuống đến hai khoả ngực to tròn của Dụ Ngôn, cô lấy lưỡi để liếm láp không ngừng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.