Dụ Ngôn tròng mắt rưng rưng mà nhìn Đới Manh không kìm được xúc động bật khóc nức nở kia, nàng bước thêm một bước nữa rút ngắn khoảng cách với Đới Manh, nàng đưa bàn tay ấm áp của mình đến lau đi hàng nước mắt lăn dài trên má của chị ấy, sau đó nàng kéo Đới Manh vùi đầu vào hõm cổ của mình, dịu dàng mà dỗ dành chị ấy.
Tiếng nhạc nhỏ dần đi, Dụ Ngôn nhẹ xoa mái tóc của Đới Manh, dùng chất giọng ngọt ngào của mình nói bên tai Đới Manh: \”Cô dâu của em đừng khóc, khóc sẽ rất xấu.\”
Đới Manh hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh, cô ngẩng đầu lên lại nhìn thấy gương mặt xinh đẹp kia của Dụ Ngôn, Đới Manh không kìm được mà đặt tay sau gáy nàng ấy, khẽ hôn lên môi Dụ Ngôn một cái.
\”Aaaaaaaaaa!!!!\”
Bên dưới lập tức ồn ào vì nụ hôn quá gấp gáp kia của Đới Manh, nhưng có lẽ họ đều biết đó là cách duy nhất để Đới Manh bình tĩnh trở lại.
Đới Manh khẽ mỉm cười, Dụ Ngôn của cô khi nào cũng mê người như vậy.
Nhân viên đi đến đưa cho Đới Manh và Dụ Ngôn mỗi người một chiếc thiệp đỏ, đó là lá thư mà mỗi người đã tự chuẩn bị từ vài ngày trước để ngày hôm nay đứng đây nói những điều trong lòng cho đối phương nghe.
Đới Manh cầm chiếc micro và lá thư trên tay, chầm chậm đọc: \”Chào em Dụ Ngôn, đại minh tinh của mọi người, tiểu yêu tinh của một mình chị. Hôm nay là ngày trọng đại của chúng ta, là ngày hai chúng ta chính thức về chung một nhà, cũng là ngày hai chúng ta trở thành vợ của nhau trước sự chứng kiến của trời đất, ba mẹ, họ hàng hai bên và trước những người bạn thân thiết. Cảm ơn Dụ Ngôn đã tìm thấy chị ở nơi hang cùng ngõ hẽm của thế giới này, cảm giác gặp được em giống như là đi một đoạn đường rất xa, cuối cùng cũng được trở về nhà.\”
\”Trước kia đối với chị định nghĩa về tình yêu vô cùng đơn giản cũng vô cùng mơ hồ, chị sống một cuộc sống không đặt tình yêu lên đầu, chị chỉ biết làm, làm và làm. Kể từ khi gặp Dụ Ngôn, Dụ Ngôn đã cho chị biết không phải chỉ chú tâm đến tình yêu một chút là đủ, chị cần phải đặt cả trái tim vào, lắng nghe nhịp đập của em, cũng phải biết lắng nghe những lời em nói, ghi nhớ và ra sức làm em hài lòng, không phải vì chị sợ em, thứ chị muốn chính là nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của em dành cho chị.\”
\”Chị xin hứa với em từ ngày hôm nay cho đến mai sau, chị sẽ nỗ lực trở thành một người phụ nữ thành công bên ngoài, khi trở về nhà thì làm bờ vai vững chắc để em tựa vào. Chị dùng tất cả những gì chị có để hứa với em, chị sẽ yêu em cho đến hơi thở cuối cùng, ở bên cạnh em khi thịnh vượng cũng sẽ ở bên cạnh em khi hoạn nạn, sẽ luôn yêu thương và tôn trọng em, một lòng một dạ dành cho em, trở thành một người vợ tốt, thỉnh thoảng sẽ làm lão công của em, dù là với tên gọi nào đi nữa thì chị cũng chỉ thuộc về một mình em.\”
\”Trong tình yêu, đáng thương nhất là mối tình đầu, khó chế ngự nhất là mối tình đầu, khiến ta phiền não nhất cũng là mối tình đầu, nhưng may mắn thay, mối tình đầu của chị là Dụ Ngôn, Dụ Ngôn cho chị biết hoá ra chỉ một cái nắm tay cũng khiến trái tim trở nên dịu dàng, hoá ra nụ hôn đầu lại ngọt ngào đến thế, hoá ra một cái ôm thôi luôn luôn là không đủ, hoá ra nũng nịu một chút sẽ nhận về vô vàn bao dung, hoá ra một lồng ngực ấm áp thật sự có ma lực để chị tìm được sự bình yên. Cả đời này chị nguyện vì em mà lên rừng xuống biển, cũng nguyện vì em mà đạp gió rẽ sóng, em là tình đầu cũng là tình yêu cuối cùng của cuộc đời chị, cùng em, năm nay, năm sau và mỗi năm. Cảm ơn Dụ Ngôn vì đã yêu chị, chị yêu em.\”