[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy – 141. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy - 141.

\”Tiểu Nghiên, xong chưa thế?\” Đạo diễn Thái, Thái Bách An đứng bên ngoài cửa căn nhà nhỏ mà với gọi vào trong nhà.

Cô bé chín tuổi bên trong nghe thấy tiếng gọi, lập tức chụp lấy một túi chứa đầy kẹo đặt ở trong hộc bàn rồi vội vàng chạy ra ngoài.

Thái Hân Nghiên hối hả chạy đến cửa, đỡ lấy bà Thái rồi nói: \”Xin lỗi vì đã để ông bà đợi, bà nội, chúng ta đi thôi.\”

Sau đó một nhà ba người ngồi vào chiếc xe sang trọng được Dụ Ngôn thuê đến, chiếc xe chầm chậm rời đi.

\”Vợ, về sao?\” Đới Manh luyến tiếc mà nắm tay Dụ Ngôn, đôi mắt không kìm được buồn bã.

Dụ Ngôn ngón tay cái xoa xoa bàn tay của Đới Manh, nàng mỉm cười mà nói: \”Làm sao? Ngày mai chúng ta sẽ gặp mà, chị buồn bã cái gì?\”

Đới Manh khẽ bĩu môi thở dài, nói: \”Lâu chết đi được, chị không muốn xa em lâu như vậy.\”

Dạo gần đây hai người dính lấy nhau không ngừng, hiện tại xa nhau một chút thật sự có hơi khó khăn nhưng cũng không đến nỗi là phải ũ rũ bịn rịn thế này, gần kết hôn nên Đới Manh không muốn xa nàng sao?

Đáng yêu thật.

\”Ngoan, ngày mai em bù cho chị, được không?\” Dụ Ngôn áp tay lên má Đới Manh, nhỏ giọng mà dỗ dành chị ấy.

\”Kéo Vũ Gia vào cho chú, ngày mai nó kết hôn mà chú ngỡ vợ nó đi định cư nước ngoài không bằng, mau mau, hai ba đứa gì đó ra kéo nó vào đây.\” Phùng Gia Lâm đứng ở trước cửa nhà nhìn thấy Đới Manh tiễn Dụ Ngôn ra đến xe nhưng không để Dụ Ngôn vào xe thì lập tức xoay người tìm kiếm người lôi Đới Manh vào.

Phùng Hâm Dao nén nụ cười, cô xung phong đứng lên đi ra ngoài đầu tiên, theo đó là Tĩnh Thanh Nhiễm, còn có Phùng Chấn Kiệt cũng bật cười mà chạy ra ngoài.

\”Ở lại với chị thêm chút nữa đi bảo bối, nhớ em chết mất.\” Đới Manh nắm tay Dụ Ngôn làm nũng, tài xế nhà Dụ ở bên cạnh mím môi kìm nén nụ cười.

Dụ Ngôn vỗ nhẹ lên vai Đới Manh vài cái, lại nhẹ nhàng nói: \”Ngoan nào, Đới Manh đừng như thế, chỉ một đêm thôi, ngày mai chúng ta gặp rồi.\”

\”Đới Manh, vào trong ngay.\” Phùng Hâm Dao ở phía sau vòng tay qua eo Đới Manh siết lại thật chặt, Tĩnh Thanh Nhiễm ở một bên, Phùng Chấn Kiệt ở một bên, mỗi người chụp lấy một cánh tay của Đới Manh.

\”Không, Dụ Ngôn, cứu chị…!\” Đới Manh bị lôi vào bên trong, vô lực vùng vẫy cầu cứu Dụ Ngôn.

Phùng Hâm Dao vừa lôi Đới Manh vào vừa nói: \”Chị dâu về đi, ngày mai gặp.\”

Dụ Ngôn phì cười, nàng vội lấy điện thoại trong túi ra chụp một tấm ảnh Đới Manh bị lôi xồng xộc vào trong nhà, sau đó vẫy tay nói: \”Ngày mai gặp!\”

\”Buông chị ra! Vợ ơi đừng về! Chị không muốn!\” Đới Manh chỉ biết thả lỏng để bản thân bị lôi vào trong nhà, luyến tiếc mà nói với Dụ Ngôn vài câu làm nũng.

Dụ Ngôn ngồi vào trong xe, cánh cửa xe được tài xế đóng lại, sau đó chiếc xe rời đi.

Đới Manh bị lôi vào đến tận phòng khách, Phùng Hâm Dao ấn Đới Manh ngồi xuống chiếc ghế gỗ lớn trong phòng khách, sau đó chống tay lên hông mà nhìn Đới Manh, nói: \”Ngày mai là gặp, chị vì cái gì mà níu kéo chị dâu như vậy? Có biết là trước khi kết hôn hai người không được gặp nhau hay không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.