[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy – 11. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đới Ngôn] [Hoàn] Nữ Minh Tinh Và Trợ Lý Của Cô Ấy - 11.

\”Phùng tổng, có vẻ cô đi quá giới hạn của mình rồi đó.\”

Phùng Hâm Dao đang tận hưởng làn da mềm mại của Dụ Ngôn thì có tiếng nói sau lưng, cô rất không vui mà xoay lại nhìn xem ai đang to gan phá đám mình.

Đới Manh thở dài, tiến đến nhẹ nhàng cầm tay Dụ Ngôn lên, sau đó gỡ nút thắt ra, liên tục tay đến chân, cô cuộn sợi dây lại rồi quăng ra một góc.

Đới Manh mạnh tay kéo cổ áo Phùng Hâm Dao lên rồi đẩy cô ấy xuống đất, lấy cái chăn phủ lên người Dụ Ngôn, xoay qua lấy hộp khăn giấy trên tủ đầu giường, dịu dàng lau đi hai hàng nước mắt của Dụ Ngôn, mỉm cười mà nói với nàng ấy: \”Tiểu Dụ khóc ướt gối rồi, nhấc đầu lên tôi đổi gối khác cho em.\”

Dụ Ngôn thấy Đới Manh liền nở một nụ cười, nụ cười của sự đau đớn và tủi nhục. Chị thấy tôi giỏi không? Tôi đã cố gắng cầm cự được đến khi chị trở về…

Đới Manh lấy chiếc gối của mình chuyển sang cho Dụ Ngôn nằm, khẽ vỗ nhẹ lên vai nàng ấy vài cái rồi đứng lên, nhìn Phùng Hâm Dao dưới đất, nói: \”Phùng tổng, cô làm như thế là không được đâu.\”

Phùng Hâm Dao vì quá bất ngờ nên hiện tại bất động không làm được gì.

Cái tên này là ai vậy? Rõ ràng cô đã cho vệ sĩ canh ở ngoài cửa cơ mà…

\”Đừng làm như thế, cô còn như thế một lần nữa với nghệ sĩ của tôi, tôi khẳng định sẽ tống cô vào tù.\” Đới Manh hai tay đút vào túi, vô cùng nghiêm túc mà nói với Phùng Hâm Dao.

\”Tụi tao là yêu nhau chính đáng, mày lấy tư cách gì ngăn cản?\” Phùng Hâm Dao trừng mắt nhìn cái người tên Đới Manh đang phá đám mình.

Đới Manh xoa xoa chân mày, nói: \”Thật hết nói nổi với cô, đường đường là tổng tài công ty giải trí, chứng tỏ cô có nhận thức, cô nhìn xem cô gái này sợ hãi và chán ghét cô đến mức nào mà nói hai người yêu nhau chính đáng? Cô đâu có bị bại não? Không có ai yêu nhau mà chuyện giường gối như đang cưỡng hiếp cả!\”

\”Mày không biết tao là ai sao!?\” Phùng Hâm Dao tức giận mà nói.

Đới Manh nhếch mép, nói: \”Tôi biết cô là con gái của Phùng Kiến Minh, chủ tịch công ty giải trí IGA, nhưng mà dù cho cô có là con của ai đi nữa, nếu cô cứ tiếp tục như vậy thì tôi không chắc tôi sẽ nương tay với cô đâu. Dụ Ngôn của chúng tôi là minh tinh, không phải người mà cô muốn đụng vào là đụng đâu Phùng tổng.\”

\”À, hai tên vệ sĩ của cô tôi đã gọi bảo vệ lên đưa họ đi sơ cứu rồi, cô có muốn đi sơ cứu giống bọn họ không?\” Đới Manh nói thêm.

Đôi mắt Phùng Hâm Dao hiện lên sự tức giận muốn bùng nổ, nhưng vì người trước mặt quá áp đảo, cô đành ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi phòng.

Đới Manh nhìn Phùng Hâm Dao rời đi, cô đã đứng rất lâu ở đó, suy nghĩ điều gì đó mà tới chính cô còn không biết.

\”Đới Manh…\” Dụ Ngôn lên tiếng gọi Đới Manh, vì chị ấy đã đứng ở đó rất lâu.

Giọng điệu mềm mại của Dụ Ngôn làm Đới Manh thật sự rất đau lòng, xin lỗi vì tôi chưa bảo vệ tốt cho em.

Đới Manh tiến đến tủ sách được đặt trong phòng, từ đâu lôi ra một cây bút bi, cô mang đến bỏ vào trong tủ đầu giường, khoá lại rồi nhét chìa khoá phía dưới gối.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.