Edit: Gấu Gầy
Thẩm Diên và Vệ Toản ở thành Khang Ninh từ xuân đến thu, thỏa thuận đình chiến giữa hai bên cuối cùng đạt thành, sự vụ của thành Khang Ninh cũng được Bạch tướng quân tiếp nhận, đã đến lúc họ phải trở về kinh.
Tiệc chia tay trước khi rời đi được tổ chức dưới gốc cây lê lớn nhất thành, trên cành treo đầy tơ lụa từ đêm Thất Tịch, cho dù không có quả lê, cũng thật tươi đẹp trong gió.
Khi họ tới, Thẩm Diên không biết tòa thành này có ý nghĩa gì với y.
Lúc đi, lại luyến tiếc không nỡ.
Tri Tuyết ôm Chiếu Sương, mắt đã sưng lên vì khóc, trước khi đi đã được Chiếu Sương dỗ dành mấy ngày, nhưng đến lúc này nước mắt vẫn thi nhau rơi xuống: \”Sao ngươi nỡ bỏ bọn ta, nói ở lại là ở lại, ngươi đi rồi ai bảo vệ công tử, nếu có người bắt nạt bọn ta thì phải làm sao?\”
Chiếu Sương dỗ nàng ăn chút điểm tâm, nhẹ giọng nói: \”Nếu ta làm tướng quân, sau này chẳng phải ngươi sẽ là muội muội của tướng quân sao, uy phong lắm đó.\”
Tri Tuyết vẫn rưng rưng nước mắt: \”Ta đâu có muốn làm muội muội tướng quân, ta chỉ muốn ba người chúng ta luôn ở bên nhau, nào biết chỉ có một mình ta nghĩ như vậy, ngươi và công tử đều không quan tâm đến.\”
\”Y phục trang sức của ngươi, có bộ nào không phải do ta chọn cho ngươi chứ, ngươi rời xa ta làm sao được.\”
Nói đến đây, nàng liền ôm chặt Chiếu Sương, nước mắt từng giọt chảy dài: \”Thành Khang Ninh xa xôi như vậy, ta muốn gặp ngươi cũng khó.\”
Chiếu Sương vén từng sợi tóc của nàng ra phía sau, nhẹ giọng nói: \”Nếu ta có thể lập công, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày đoàn tụ với ngươi.\”
\”Đến lúc đó, ngươi lại chọn cho ta son phấn trâm cài.\”
\”Về phần công tử…… Nhắm mắt làm ngơ đi, chỗ nào cũng nhìn không được.\”
Nàng cố ý làm ra vẻ mặt bất lực.
Tri Tuyết vừa khóc vừa cười, nện nàng mấy cái, không ngừng rơi nước mắt dưới hõm cổ nàng, sau đó nhẹ giọng nói: \”Ngươi tự chăm sóc bản thân cho tốt, đừng quên ta.\”
Bên kia Bạch Chấn Đạc đang kính rượu cho Thẩm Diên, một hán tử khá cường tráng, thật lâu cũng không nói nên lời, hai mắt đỏ hoe vỗ vai Thẩm Diên.
Liễu quân sư ở bên cạnh treo đôi mắt hồ ly, vài phần bất đắc dĩ nói: \”Ngươi nhìn tiền đồ của ngươi xem, cũng không phải là không gặp được nữa.\”
Liễu quân sư nắm lấy tay áo Thẩm Diên, dặn dò từng chữ: \”Trong kinh có nhiều quý nhân, lần này ngươi trở về, mọi chuyện đều phải cẩn thận, đợi khi nào bọn ta có cơ hội vào kinh báo cáo công vụ, sẽ đến Hầu phủ gặp ngươi.\”
\”Nếu bị ủy khuất gì, cứ việc trở về đi, bọn ta không sánh được với Hầu phủ, nhưng cũng là nhà của tiểu công tử, bất luận xảy ra chuyện gì, bọn ta đều hướng về công tử.\”
\”Bọn ta sẽ cho ngươi thấy, chỉ cần ngày nào Chiếu Sương còn theo Bạch đại ca, bọn ta sẽ không để nàng chịu ủy khuất.\”