Edit: Gấu Gầy
Có Chiếu Sương ở ngoài cửa, tiểu bệnh tử trở nên rất nghe lời, mặt đỏ tai hồng mặc cho hắn ôm hôn, không dám phát ra tiếng động.
Đợi đến khi Chiếu Sương rời đi, y cũng không còn một chút sức lực nào, phải dựa vào hắn đỡ mới không ngã xuống đất.
Vệ Toản lúc này mới cảm thấy mình nhất thời xúc động, dường như đã đi quá xa.
Nhưng chuyện này ván đã đóng thuyền, hôn cũng hôn rồi, hắn không hề có ý định rút lại.
Hắn ôm Thẩm Diên vào lòng, sờ sờ khóe miệng của mình, quả nhiên bị cắn chảy máu, lại nhịn không được ý cười, nhỏ giọng nói: \”Thẩm Chiết Xuân, ngươi cũng tàn nhẫn lắm.\”
Thẩm Diên nghiến răng nghiến lợi: \”Vệ Toản, ngươi đợi đó…\”
Phảng phất như ngay cả đầu lưỡi của y cũng bị hắn quần đến nát rồi.
Vệ Toản lười biếng cười nói: \”Sao, lại muốn ta chép sách? Hay để cha ta đánh ta?\”
\”Ngươi cứ nói đại đi, ta làm theo là được.\”
Thẩm Diên cười lạnh một tiếng: \”Ta sao có bản lĩnh trừng phạt tiểu Hầu gia? Ngươi có gì phải sợ.\”
\”Ngươi nói như vậy, có còn lương tâm không?\”
Hắn nói: \”Ta không có gì phải sợ sao?\”
\”Chiết Xuân, hôm nay ta sợ muốn chết.\”
Thẩm Diên đột nhiên giật mình.
Mấy vết ửng hồng vừa mới tan đi, lại dâng lên.
Một lúc sau, y thì thầm: \”Ngươi … Ngươi sợ cái gì?\”
Nhìn thấy phản ứng của Thẩm Diên, hắn như bị cỏ đuôi chó* gãi ngứa, lại hôn lên vành tai y, cười khổ: \”Nói chuyện bình thường với ngươi, ngươi không nghe vào, nhất định phải nói sợ, ngươi mới chịu nghe đúng không?\”
Thẩm Diên cả giận nói: \”Ta làm gì mà không nghe vào chứ.\”
\”Tiểu Hầu gia muốn chỉ giáo gì, có cần ta thắp hương tắm rửa, yên lặng lắng nghe không?\”
Hắn bảo: \”Chiết Xuân, ngươi đừng nóng vội.\”
Kỳ thật lúc Thẩm Diên đưa ra chủ ý ngăn chặn, hắn đã cảm nhận được sự gấp gáp của y.
Hắn không phải nói chủ ý truy kích này không tốt, vào thời điểm đó, thực sự không có chiến lược nào có thể chuyển bại thành thắng.
Nhưng Thẩm Diên cũng thực sự mong mỏi được khẳng định.
Hăm hở chứng minh tài năng của mình, nóng lòng muốn được người khác nhìn thấy.
Thậm chí gấp đến mức phải tự mình đi vào vùng nguy hiểm, để chứng minh sự thành công của chiến lược do mình đề ra, tự tay lấp đầy vào chỗ thiếu sót.
Thẩm Diên cúi đầu, nhất thời không biết nói gì, cắn môi không cam lòng hỏi: \”Làm sao ngươi biết ta tới đó?\”
\”Nếu không phải ngươi kiên trì đi lên, chuyện ta hành động, ngươi cũng chưa chắc biết.\”