Đố Liệt Thành Tính [Edit] – Hình Thượng Hương – Chương 26 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Đố Liệt Thành Tính [Edit] – Hình Thượng Hương - Chương 26

Edit: Gấu Gầy

Chuyện về cha mẹ Thẩm Diên, Vệ Toản một nửa nghe được từ Tĩnh An Hầu, nửa còn lại nghe Thẩm Diên kể từ kiếp trước.

Kiếp trước sau khi Hầu phủ gặp biến cố, Thẩm Diên ngày càng ít nhắc tới cha mẹ mình trước mặt hắn, bọn họ dường như tồn tại một loại ăn ý nào đó, cố gắng không chạm vào chỗ khó chịu của đối phương.

Nhưng chắp vá lại những lời y từng nói, vẫn có thể nhìn thấy một chút chuyện cũ năm xưa.

Thẩm Ngọc Cận và Tĩnh An Hầu Vệ Thao Vân là bạn thân, nhưng khả năng hành quân chiến đấu lại hoàn toàn trái ngược nhau.

Người Vệ gia bẩm sinh đã mang trong mình dòng máu binh qua, hành quân cơ động, dũng mãnh quả quyết, đó là tài năng thiên phú khắc sâu trong máu của họ.

Còn Thẩm Ngọc Cận lại không phải là người sinh ra để đánh giặc, ông xuất thân từ văn nhân thế gia Giang Nam, tính tình ôn hòa nhã nhặn, trong hành quân lại càng không có thiên phú gì, thế nhưng vẫn cứ một lòng muốn làm võ tướng.

Lúc còn đi học, ông bị người ta gọi là \”Ngốc Ngọc Lang\”, đến khi vào quân doanh, mọi người đều tưởng rằng ông là một nữ tử.

Ông gặp ai cũng cười một tiếng, nói chuyện ôn nhu bằng giọng địa phương, kiên nhẫn nói mình không phải nữ cải nam trang, nói mình muốn trở thành tướng lĩnh, một vị tướng lẫy lừng.

Người xung quanh nghe xong, liền cười phá lên, ai cũng gọi ông là \”Ngọc tướng quân\”.

Đây không phải là một lời khen ngợi, nói thẳng ra chính là, dù ông có tính tình tốt, học vấn tốt, dung mạo tốt, nhưng lại không phải là người có thể đánh giặc.

Sau đó ông bị phái đi đóng quân ở thành Khang Ninh, một nơi hiếm khi xảy ra chiến sự.

Khi đó, Vệ Thao Vân đã cùng doanh trại triển khai mưu lược vĩ đại trên thảo nguyên phương Bắc, những chiến dịch sách lược tinh diệu kia cũng sớm được lan truyền khắp đại giang nam bắc.

Những việc mà Thẩm Ngọc Cận làm cả ngày là thu gom lương thực, cho ngựa ăn, thao luyện tân binh.

Thành Khang Ninh hoang vắng, đã bào mòn nhuệ khí của ông từng ngày.

Xuân thu miệng đắng lưỡi khô, mùa hè y phục mồ hôi ướt đầm.
Dù trời đông lạnh giá khiến chân tay nứt nẻ, nhưng ông vẫn bộn rộn làm những công việc bình thường, ngày này qua ngày khác.

Mỗi người đều nói ông ngốc nghếch, nếu làm quan văn, thì đâu cần phải ngày ngày bôn ba vất vả như vậy, ngay cả dân chúng cũng không xem ông là quan nhân lão gia.

Lúc làm ruộng bận rộn, có người cười hỏi ông: \”Thẩm đại nhân, sao không đưa hai binh lính đến đây thu hoạch lúa, dù sao chúng ta cũng đâu có chiến sự.\”

Ông cười nói, nếu thật sự mang theo binh lính, ông ra đồng thế này sẽ trở thành tướng quân thu hoạch lúa mất.

Đồng doanh trước đây viết thư cho ông, hỏi đùa Ngọc tướng quân có từng thi triển quyền cước chưa.

Ông cười khổ lắc đầu, cầm bút lên trả lời: \”Bình an là tốt rồi, bình an vô sự là tốt nhất.\”

Trên đời này tướng lĩnh có rất nhiều, có người mạnh mẽ như Vệ Thao Vân, cũng có người tầm thường như Thẩm Ngọc Cận.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.