\”Hưm…a…đợi…a…\”
Ran cứ cầm \”cây kem\” ấy thúc đẩy vào miệng cậu, thứ đấy vừa to vừa dài khiến khuôn miệng nhỏ nhắn của em khó mà ngậm vào.
\”Nào Takemichi~ ngậm hết vào nào, đừng bỏ sót.\”
\”Ch-chờ chút…đừ-đừng…a…đút vào…hết…a…\”
Ran lại bỏ ngoài tai những lời của em, thậm chí còn đâm mạnh sâu vào cuống họng khiến em suýt mắc nghẹn.
\”Dừng lại.\” Em cáu giận hờn dỗi đánh mạnh vào cái tay đang cầm cây kem đút em ăn nảy giờ.
Ăn đau Ran liền bỏ tay ra, em dành quyền cầm lấy cây kem, ngồi tự ăn mắt không quên trừng lấy con người suýt nữa làm em chết nghẹn này.
\”Takemichi ăn kem thôi mà cũng thật sexy quá đấy, có thật là em chỉ mới có 9 tuổi không vậy.\”
Rindou mắt nhìn chăm chăm vào em mà nói, cái con người đang vươn lưỡi liếm rồi mút cây kem bọn họ vừa mới mua, chỉ mới nhìn cậu ăn kem thôi mà cũng muốn cương lên rồi.
Bọn hắn đâu có ngờ một Takemichi nhìn bên ngoài thì vô cùng trong sáng ngây thơ nhưng bản chất cơ thể lại vô cùng dâm đãng mê người đến như thế.
\”Sexy gì chứ?! Cả nhà mấy người mới sexy thì có đấy.\”
Ban đầu bọn họ cũng tính đè Takemichi ra làm rồi, nhưng anh em nhà họ cũng không phải cầm thú đến nổi mà lại đi đè một đứa trẻ mới 9 tuổi được.
Chỉ ít thì cũng phải đợi mấy năm nữa rồi mới hái quả ngọt tươi mộng này mà ăn sạch.
Nếu Takemichi mà biết được suy nghĩ của anh em nhà bọn họ cậu thề là sẽ không nhân từ mà cầm lấy cục gạch đập vào mặt họ.
Thời gian trôi qua thoáng cái cũng đã đến chiều, Takemichi chào tạm biệt 2 anh em họ mà cất bước về nhà.
∆°∆
Sang mấy ngày sau Rindou và Ran cứ bám riết lấy em mãi, còn Izana thì lại khó chịu, anh ấy nhất quyết không cho hai anh em nhà họ đến gần Takemichi.
Phải nói rằng em đã rất đau đầu vì mấy người bọn họ cứ cải nhau chí chóe trước mặt em.
Rồi ngày này cũng tới, kết thúc một tuần ở nhà ngoại đã đến lúc về, nhưng mà có một vấn đề nan giải ở đây khi nghe tin Takemichi đi, bọn họ cứ bám riết ôm em mãi chẳng chịu thả em đi.
\”Không chịu đâuuu, Takemichi phải ở đây, không được đi đâu hết.\”
\”Bỏ tay ra nào, Ran, Izana.\”
Thật không hiểu nổi mấy ngày trước thì đấu đá nhau lắm mà bây giờ lại đồng tâm đến thế.
\”Không chịu, không chịu.\”
Gân xanh nổi lên, tay đấm thật mạnh vào mặt Ran, hắn ngã nhào, ôm mặt bị đánh của mình mếu máo khóc.
\”Takemichi hết thương anh rồii, không chịu đâu, sao đánh có mình anh vậy còn Izana sao không đánh luôn đi.\” Ran gào khóc như một đứa trẻ.