Nửa đêm Ninh Việt bị tiếng mưa rơi đánh thức.
Vốn dĩ cậu ta đã ngủ không được ngon giấc, kì lạ chính là ở trong mộng không biết tại sao lại mơ về cái hồi còn học cao trung, người đó ở trong buổi lễ khai giảng đã đại diện cho toàn bộ học sinh lên phát biểu, chiếc áo sơ mi màu trắng được cài cao nút, dáng người đĩnh bạt, là bộ dáng mà cậu ta đã quen nhìn từ nhỏ.
Khi mở mắt ra dư vị nhịp tim đập thật nhanh vẫn còn đè nặng trong lồng ngực, Ninh Việt hít sâu một hơi, chờ cho loại cảm xúc thác loạn này bình tĩnh trở lại, mới xốc chăn lên chuẩn bị xuống giường.
\”Ninh?\”
Có lẽ là vì cảm nhận được động tĩnh của cậu ta, người bạn lữ hiện tại đã mơ màng gọi cậu ta một tiếng.
Ninh Việt quay đầu lại, vỗ vỗ vào tay trấn an đối phương, nhẹ giọng nói: \”Em đi toilet.\”
Sau đó liền xuống giường rời khỏi phòng ngủ.
Hiện tại trong nhà cậu ta có một ban công rất đẹp, bên ngoài là cửa sổ sát đất bằng kính trong suốt, có thể nhìn thấy những cây cùng hoa trong hoa viên tùy ý sinh trưởng, tràn đầy sức sống.
Cậu ta mở cửa sổ ra, tiếng mưa rơi lộp độp dội vào mái che sân thượng nghe rất rõ ràng. Ninh Việt cởi giày, ôm đầu gối, cuộn người ngồi vào cái ghế mây trên ban công.
Cái ghế mây này là do người bạn lữ hiện tại của cậu ta mua về rồi tự mình lắp ráp. Ngày đó lúc cậu ta xuống lầu, một người nước ngoài tóc vàng mắt xanh nói tiếng Trung bập bẹ nghe hết sức kì quái, ánh mắt trông mong mà hỏi cậu ta có thích hay không.
Thật ra thì cậu ta sống cũng khá tốt.
Thân thể đã khôi phục như bình thường, có người nhà quan tâm đến cậu ta, cũng có một người bạn lữ ôn nhu đáng tin cậy.
Chỉ là không biết tại vì sao, thỉnh thoảng cậu ta sẽ tỉnh dậy vào giữa đêm khuya như thế này, cõi lòng đầy phiền muộn mà mong nhớ đến một người.
Loại nhớ nhung này trải qua thời gian lắng đọng giống như đã phai nhạt đi rất nhiều, nó không khiến cho người ta cảm thấy đau khổ khó kìm nén nữa, mà nó như trận tuyết đầu đông, phiêu du nhẹ nhàng rơi xuống, từng tầng từng lớp bao trùm dưới đáy lòng, cả người toàn là cô tịch.
Thật ra ngày còn nhỏ cậu ta rất sợ Bạch Kính.
Khi ấy những người bạn cùng trang lứa còn mãi sắm vai kiêu ngạo ương ngạnh ăn chơi trác táng, vẫn còn ấu trĩ đắm chìm trong đua đòi cùng những cuộc vui nhàm chán, thì Bạch Kính hắn đã bắt đầu tiếp nhận công việc của gia tộc, bị trưởng bối giao phó trọng trách. Hắn biết kìm chế và ổn trọng hơn so với bất cứ kẻ nào trong bọn họ, Ninh Việt quen biết hắn từ hồi còn rất nhỏ, trước nay chưa từng thấy hắn sa vào bất cứ thứ gì. Hắn dường như không quá để tâm đến bất kì điều gì, đại đa số thời điểm giống như là một người xa lạ đứng bên ngoài nhìn mà thôi.
Ninh Việt cũng đã từng thử nghĩ cách để đánh vỡ tầng ngăn cách này, nhưng cho dù cậu ta có đón ý nói hùa lấy lòng như thế nào đi nữa thì lòng dạ đối phương cũng chưa từng vì cậu ta mà dao động.
Nói đến cũng thật là buồn cười, lúc cậu ta đối mặt với Lý Thư Ý vẫn luôn đem chuyện tình cảm hồi niên thiếu của cậu ta và Bạch Kính ra để khoe mẽ, rằng nó có bao nhiêu chân thành tha thiết cuồng nhiệt, dường như bọn họ mà để lỡ mất nhau thì đó chính là nuối tiếc lớn nhất trong cuộc đời này vậy.