Sau ngày hôm đó giữa Bạch Hạo và Cận Ngôn hình như có gì đó thay đổi, lại giống như chưa từng có gì thay đổi. Bọn họ ở trước mặt Lý Thư Ý, cũng không làm ra hành động thân mật gì, nhưng chỉ cần hai người tới gần một chút không khí xung quanh liền có chút ướt át.
Bởi vì Cận Ngôn không muốn để những người khác chăm sóc cho Lý Thư Ý, nên trước sau cậu vẫn luôn ở trong phòng của y, cũng không có cả ngày đều ở bên cạnh Bạch Hạo. Nếu ban ngày Bạch Hạo có ở đó, cậu sẽ lặng lẽ tới chạm chạm vào người hắn, nghe Bạch Hạo nói với mình mấy câu, cậu mới hài lòng mỹ mãn mà tránh ra.
Lý Thư Ý cảm thấy mình chính là cái bóng đèn tỏa sáng nhất trên thế gian này, nhưng cũng rất hiểu tâm lý của hai người trẻ tuổi vừa mới yêu nhau vẫn còn mặn nồng, nên để cho Bạch Hạo đưa Cận Ngôn ra ngoài chơi mấy ngày, y muốn để cho bọn họ có cơ hội ở riêng với nhau, nào ngờ lại bị Cận Ngôn dùng lý lẽ hết sức chính đáng mà từ chối.
\”Con không đi đâu! Con mỗi ngày đều phải chăm sóc cho chú Lý, còn rất nhiều việc phải làm!\”
Lúc cậu nói những lời này, vẫn đang ngồi xếp bằng trên sô-pha, trong tay vẫn cầm máy chơi game mà Bạch Hạo vừa mới mua cho, trong miệng còn ngậm viên đậu phộng ngào đường mà người ta mới lột ra cho cậu, xem dáng vẻ hình như đã rất quen thuộc, làm cho người khác nhìn thấy không khỏi muốn đem cậu ném văng ra ngoài.
Thật ra thì ở chỗ này, cho dù là sinh hoạt hàng ngày hay tập luyện phục hồi đều có đoàn đội chuyên nghiệp phụ trách, cũng không đến mức giống như Cận Ngôn nói không có cậu thì không được. Nhưng Lý Thư Ý cũng không khuyên can cậu, y biết Cận Ngôn suy nghĩ như thế nào, cho dù chu đáo vạn phần cũng chỉ là dùng tiền để mua được thái độ phục vụ, nho nhã lễ độ quan tâm hỏi han đều chỉ là vì công việc, làm sao có thể so sánh với người thật lòng làm bạn chăm sóc cho y được.
Ánh mắt Lý Thư Ý lại nhìn về Bạch Hạo, hỏi: \”Còn cậu? Tính thế nào.\” Long Đàm thật sự chỉ là một thành phố nhỏ bé, lấy bối cảnh lẫn bằng cấp của Bạch Hạo, cho dù hắn dám đi xin, cũng không có công ty nào dám nhận.
Bạch Hạo trầm ngâm một hồi mới nói với Lý Thư Ý, từ lúc hắn nói muốn đi tuy rằng cậu của hắn đã đồng ý nhưng vẫn không cho phép hắn từ chức. Hắn hỏi Tả Minh Viễn công việc trong tay mình lúc trước nên bàn giao như thế nào, bên kia chỉ nói mấy câu đã tống cổ hắn đi, thậm chí một ít việc có thể xử lý trực tuyến hắn cũng phải tiếp tục tham gia, cho đến bây giờ đã hơn nửa tháng cũng không có hồi âm chính thức. Khiến cho Bạch Hạo dù có muốn tính toán khác nhưng trong lòng vẫn có điều băn khoăn.
Lý Thư Ý thầm nghĩ vẫn tốt, Bạch Kính cùng Tả Minh Viễn lại không ngốc, biết Bạch Hạo người mà bọn họ vất vả bồi dưỡng nhiều năm như vậy tuyệt không thể thả cho chạy mất, huống chi hắn còn là huyết mạch của Bạch gia. Cười nói: \”Cậu có việc thì cứ làm, cũng không phải là trả lương không công cho cậu.\” Nghĩ đến việc Bạch Hạo sớm hay muộn đều phải trở về, chuyện này làm Lý Thư Ý rất hài lòng, y không thể đem Cận Ngôn giao vào tay một tên phế vật không làm được trò trống gì.
Mấy ngày sau, chỗ của Lý Thư Ý xuất hiện một vị khách vô cùng đặc biệt.
Từ lúc Lý Thư Ý tỉnh lại và có thể nói chuyện, Mục Nhiên đã gọi video tới cho y vài lần, chỉ là cậu cùng với Dịch Thiên lúc đó vẫn còn ở nước ngoài nên không kịp trở về. Dịch Thiên vốn nghĩ chờ cho mọi việc xong xuôi thì tự mình đưa cậu tới, nhưng trong lòng Mục Nhiên rất nhớ Lý Thư Ý, lại nghe nói y mới rời khỏi Kim Hải nên lo lắng không yên, Dịch Thiên cũng không có cách nào khác, chỉ có thể để Liêu Phi đưa cậu về trước.