[Đm]Tình Cuối – Cô Quân (Full) – Chương 81 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đm]Tình Cuối – Cô Quân (Full) - Chương 81

Bởi vì buổi sáng Lý Thư Ý còn phải làm trị liệu oxy cao áp cho nên chưa được chín giờ Ngụy Trạch đã đến.

Lúc cậu tới thì nhìn thấy Tả Minh Viễn đang đứng ở cửa nói chuyện gì đó với hộ sĩ, trong lúc nhất thời có chút kinh ngạc, hỏi: \”Mới đến sáng nay à?\”

\”Rạng sáng hôm qua đã đến rồi.\” Tả Minh Viễn nở một nụ cười khổ.

Ngụy Trạch ngây ngốc trong ba giây, ánh mắt nhìn về phía cửa rồi quay lại, Tả Minh Viễn biết cậu muốn hỏi cái gì liền đáp: \”Người còn ở bên trong, tối hôm qua cậu ấy ngủ lại bệnh viện.\”

Một năm này thời gian Bạch Kính ở bệnh viện còn nhiều hơn cả ở nhà, hắn chạy tới chạy lui giữa hai bên, lúc muộn quá thì ngủ tạm trên sô-pha. Bạch Kính thì không nói gì nhưng Tả Minh Viễn có khi muốn nói rồi lại thôi, anh vốn muốn đi cửa sau để có được chút \”đãi ngộ đặc biệt\” cho hắn.

Nhưng cuối cùng thì đây cũng không phải là địa bàn của mình, Bạch Kính lại không mở lời, anh nói nhiều quá thì lại không hay. May mắn chính là ban đầu Ngụy Trạch còn cố tình phớt lờ hắn, rốt cuộc thì sau đó vẫn không đành lòng, sắp xếp cho hắn một phòng nghỉ cạnh bên phòng của Lý Thư Ý.

\”Thật là biết cách lăn lộn mà.\” Ngụy Trạch không nhịn được than thở một câu.

Nội tâm của Tả Minh Viễn có vẻ rất tán đồng nhưng lại không để lộ ra mặt. Bởi vì ngày đó anh nhận điện thoại của Ninh Việt, bây giờ Bạch Kính cũng không muốn tiếp xúc nhiều với anh nữa. Tả Minh Viễn cũng thật đáng trách, vị Ninh thiếu gia kia ở trong điện thoại khóc lóc đến độ thành tâm thành ý, anh còn tưởng qua một năm rồi người này có lẽ đã hết chiêu trò, quan hệ của hai gia tộc Bạch-Ninh cũng đã bị đóng băng, thêm một người bạn vẫn tốt hơn là có một kẻ thù, nên đã mềm lòng.
Tả Minh Viễn thở dài, trước kia anh muốn tác hợp cho Bạch Kính và Lý Thư Ý, Bạch Kính chê anh phiền phức, bây giờ muốn khuyên Bạch Kính hãy lý trí một chút, suýt chút nữa đã bị ăn một đạp…. Mà thôi bỏ đi, dù sao thì anh cũng chỉ là một tên ngốc không hiểu thế nào gọi là tình yêu.

Ngụy Trạch đẩy cửa đi vào thì đúng lúc Bạch Kính vừa mới xoa bóp xong cho Lý Thư Ý, nghe thấy tiếng động, hắn ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn thấy Ngụy Trạch đến, động tác trên tay hắn vẫn không ngừng, chỉnh lại cổ áo cho Lý Thư Ý, một tay ôm lấy eo của y, tay còn lại đỡ phía sau ót, nhẹ nhàng đặt Lý Thư Ý xuống giường.

Thật ra thì lúc đầu tay chân hắn rất vụng về. Phó Oánh thường xuyên tới bệnh viện, mỗi lần gặp đều mắng hắn là \”Làm bộ làm tịch\”, xong rồi sẽ cười nhạo hắn là loại công tử như vậy nhất định sẽ không biết cách chăm sóc cho người khác. Nhưng một thời gian dài sau đó, nhìn thấy người này vẫn không hề phiền chán, tắm rửa, xoa bóp, đút thuốc, càng ngày càng thành thạo, cho dù một mình hắn vẫn có thể chăm sóc rất chu đáo cho Lý Thư Ý, Phó Oánh cũng không mở miệng nữa.
Ngụy Trạch biết thời gian này hắn bận công tác, lại gấp gáp trở về lúc rạng sáng, hỏi hắn: \”Hôm nay đã nghỉ ngơi chưa?\”

Người đối diện sắc mặt vẫn bình tĩnh trả lời: \”Buổi chiều sẽ về công ty.\”

Trên người hắn vẫn còn mặc bộ âu phục, cho dù bên cạnh có phòng để tắm rửa nghỉ ngơi thì đây cũng chỉ là bệnh viện, Ngụy Trạch không nhịn được khuyên hắn, \”Được rồi, anh về sớm một chút đi, có lẽ còn kịp thời gian tắm đó.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.