[Đm]Tình Cuối – Cô Quân (Full) – Chương 58 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đm]Tình Cuối – Cô Quân (Full) - Chương 58

Lúc bác Ngô trở vào, vừa vặn nghe được mấy câu sau cùng của Đường Tuyết, thế mới biết Lý Thư Ý đã thật sự rời đi. Lại nhớ tới mấy lời Lý Thư Ý dặn dò mình trước khi đi, trong lòng bác Ngô vô cùng khó chịu.

Đường Tuyết đã đi được một lúc, ông ấy mới phục hồi lại tinh thần, hỏi hắn muốn ăn gì, ông sẽ cho người đi chuẩn bị.

Bạch Kính không trả lời, chỉ đột nhiên hỏi một câu không có chút liên quan nào: \”Sao lại đổi thảm rồi?\”

Trước đó là tấm thảm lông do Lý Thư Ý mang từ nước ngoài về, đỏ là sắc màu chủ đạo, phía trên còn được dệt thêm các loại hoa văn khác nhau. Ở giữa có một ánh mặt trời, vây xung quanh là những đám mây. Đối với tấm thảm này Bạch Kính có ấn tượng rất sâu sắc, là bởi vì Lý Thư Ý lúc nào cũng sẽ đặt bàn trà thủy tinh ở chính giữa tấm thảm, để mấy vừng mây kia lộ ra ngoài. Những lúc không có việc gì làm y thường đem bàn trà ra đó, Bạch Kính còn cười y \”nhàm chán\”.

Bây giờ tấm thảm ấy không còn nữa, thay vào đó là một tấm thảm trắng tinh dưới chân.

Bác Ngô không biết nên trả lời thế nào, nhưng ngẫm nghĩ Bạch Kính rồi cũng sẽ phát hiện nên thành thật nói: \”Cậu Lý đem đi rồi.\”

Bạch Kính hình như đã nhận ra điều gì đó qua những lời này, ngẩng đầu nhìn lên chỗ cầu thang, bức tranh trên tường quả nhiên cũng không còn nữa.

Thật ra trước đây Bạch Kính cũng không quá thích bức tranh đó, bởi vì nó quá đỗi bình thường. Không phải từ tay của một họa sĩ nổi tiếng, cũng không có kỹ thuật vẽ cao siêu, nó chỉ là một bức tranh sơn dầu bình thường vẽ hai hàng cây phi lao vào cuối thu. Những chiếc lá cây ngô đồng vàng óng nằm đầy trên đất, còn có những chiếc lá rơi lả tả đang nhẹ nhàng phiêu du trong gió, toàn bộ bức tranh không có chút ảm đạm mà từ trong vẻ cô tịch ấy lại toát lên một cảm giác ấm áp trọn vẹn.

Lý Thư Ý có vẻ rất hài lòng với bức tranh này, thỉnh thoảng khi đọc sách hoặc là xử lý công việc quá mệt mỏi, y sẽ bưng ly cà phê đứng dưới bức tranh chiêm ngưỡng nó một lúc thật lâu. Có lần Bạch Kính quá tò mò, cùng đứng nhìn với y một hồi, nhưng vẫn không nhìn ra nó có gì đặc biệt. Hắn hỏi y vì sao lại mua bức tranh như vậy, y chỉ hờ hững liếc mắt nhìn Bạch Kính một cái, sau đó ném ra ba chữ.

\”Vì tôi thích.\”

Lúc ấy Bạch Kính vừa tức giận lại vừa buồn cười.

\”Tranh cũng là cậu ấy mang đi?\” Bạch Kính hỏi.

Ba năm nay đồ Lý Thư Ý mang về trang trí trong nhà không ít, bác Ngô cảm thấy cứ để hắn hỏi mãi một câu như vậy cũng không phải là cách, liền nói: \”Những món đồ mà cậu Lý mua cậu ấy đã mang đi hết rồi.\”

\”Phải không.\” Bạch Kính cúi đầu, không nhịn được mà nở một nụ cười.

Từ sau khi Tả Minh Viễn nhìn thấy xấp tài liệu đó anh vẫn không dám nói lời nào, nhưng mà lúc này nhìn thấy Bạch Kính cười, anh lại càng thêm sợ hãi, vội nói: \”Tôi sẽ lập tức cho người đi tìm.\” Nói xong liền lấy di động định đi ra ngoài.

\”Đừng tìm.\”

Tả Minh Viễn còn chưa kịp bước đi, đã bị lời nói của Bạch Kính làm cho chấn kinh tại chỗ. Tả Minh Viễn xoay người lại còn có chút hoài nghi có phải mình đã nghe lầm rồi không.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.