[Đm]Tình Cuối – Cô Quân (Full) – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 17 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đm]Tình Cuối – Cô Quân (Full) - Chương 34

Căn phòng này rất rộng, ánh sáng cũng thực tốt, nhưng vì bên ngoài trời còn đổ mưa nên cả căn phòng trông có hơi u ám.

Bạch Kính bật đèn, nhìn thấy người đang nằm bất động trên giường cách mình một khoảng không xa, bước chân khựng lại, qua một lúc lâu sau mới từ từ bước tới.

Lý Thư Ý vẫn đang trong cơn sốt cao, lúc ngủ trông có vẻ cực kì khó chịu, đôi mày nhíu chặt phát ra từng hơi thở nặng nề.

Không biết là do bộ quần áo của bệnh nhân quá rộng, hay là do thân người quá mức gầy yếu, từ trong ống tay áo, cổ tay lộ ra một đoạn mảnh khảnh đến đáng sợ.

Bạch Kính nắm lấy tay Lý Thư Ý.

Ngón tay trắng nõn thon dài, lòng bàn tay mềm mại, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, rất đẹp. Bạch Kính nhìn ngắm, đột nhiên nhớ về chuyện quá khứ.

Năm đó trong lúc cuộc chiến với Tần gia đang đến hồi ác liệt nhất, hắn cùng với Lý Thư Ý đã ở trong văn phòng ba ngày không ngủ. Vì quá mệt mỏi, Bạch Kính đang xem tài liệu thế nhưng bất tri bát giác đã ngủ lúc nào không hay. Chờ đến khi hắn tỉnh lại, phát hiện mình đang gối lên đùi của Lý Thư Ý, trên người hắn còn đắp thêm chiếc áo khoác, tay Lý Thư Ý nhẹ nhàng đặt trên đôi mắt của hắn, vì hắn mà che đi ánh nắng chói mắt ở bên ngoài.

Bên tai vang lên âm thanh từng trang giấy được lật một cách hết sức cẩn thận, lúc Bạch Kính dậy mới phát hiện Lý Thư Ý đã chỉnh sửa hết toàn bộ tài liệu. Việc nào phải do hắn đích thân xử lý, việc nào chỉ cần hắn ký tên, việc nào quan trọng cần làm trước, việc nào có thể hoãn lại, tất cả đều được phân ra hoàn chỉnh.

Bạch Kính sớm đã không nhớ rõ lúc đó Lý Thư Ý nói gì, không nhớ rõ biểu cảm trên khuôn mặt y lúc đó là gì, cũng không nhớ rõ sau đó y có đi nghỉ ngơi hay không. Chỉ có một ấn tượng duy nhất, đó chính là cảm xúc lúc ngón tay lành lạnh kia nhẹ nhàng đụng chạm vào mi mắt của mình.

Bạch Kính lặng lẽ lật mua bàn tay của y lại, lúc này mới nhìn thấy ở đoạn giữa ngón trỏ và ngón giữa có một vết sẹo kéo dài đến lòng bàn tay, cắt đứt đường sinh mệnh của y.

Thật giống như có ý nói cuộc sống của người này, sẽ đột ngột kết thúc vào một thời điểm nào đó.

Đột nhiên trong lòng Bạch Kính lại nảy lên cái suy nghĩ này nên có chút không vui, lại nhìn vết sẹo càng thấy nó không vừa mắt, nghĩ thầm về sau nhất định sẽ đem Lý Thư Ý đi xóa sẹo, tốt nhất là có thể khiến cho nó trở về hình dáng của trước kia.

Hắn nhẹ nhàng đặt tay của Lý Thư Ý lại, ngồi xuống chiếc ghế sofa ở trong phòng.

Một lúc sau, Tả Minh Viễn bước vào hỏi hắn có muốn ăn gì hay không, Bạch Kính lắc đầu.

Hắn không thấy Đường Tuyết và Cận Ngôn, hỏi hai người nọ đi đâu rồi, Tả Minh Viễn nói Cận Ngôn đến nghĩa trang lấy hành lý của Lý Thư Ý, còn Đường Tuyết thì nghe tin Lý Thư Ý phải nằm viện theo dõi mấy hôm nên đã về khách sạn lấy cho y ít quần áo để tắm rửa.

Bạch Kính sửng sốt: “Phải nằm viện?”

“Đúng vậy, Đường Tuyết vừa mới đi hỏi qua bác sĩ Ngụy.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.