Triệu Huy và Lý Văn Anh ở bên nhau lâu như vậy, cũng ít nhiều hiểu được tính tình của Lý Thư Ý, ông nhìn Lý Thư Ý nói với giọng khản đặc: \”Cậu đừng nghĩ tới việc báo thù… lo học hành cho tốt đi.\”
Lý Thư Ý không nói lời nào.
Triệu Huy tự giễu mà cười: \”Ba và cô của cậu…. sau khi mất, cũng không cho cậu được nhìn mặt lần cuối, đã đem đi hỏa táng, cậu cho rằng đây là do tôi quyết định sao?\”
Đột nhiên Lý Thư Ý ngẩng đầu lên, giọng nói của Triệu Huy vô cùng tuyệt vọng: \”Thế gian này làm gì có công bằng và chính nghĩa… những người như chúng ta chẳng là cái thá gì đối với Tần gia cả….\”
\”Lý Thư Ý… Lý gia cũng chỉ còn có một mình cậu, cậu không thể đem mình chôn theo đó được.\”
Mặc dù trong lòng Triệu Huy đối với Lý Thư Ý có oán có hận, nhưng mà Lý Văn Anh lại yêu thương Lý Thư Ý đến như vậy, ông cũng không muốn nhìn thấy Lý Thư Ý xảy ra chuyện bất trắc.
Lý Thư Ý trầm mặc hồi lâu, mặt không chút cảm xúc mà gật đầu đáp: \”Được.\”
Mấy ngày nay Triệu Huy không có nghĩ ngơi, cơm cũng không thể nào nuốt trôi, thân thể mệt mỏi tới độ không đứng dậy nổi. Lý Thư Ý đi qua muốn dìu ông, nhưng ông lại đẩy tay của Lý Thư Ý ra, tự mình chậm rãi đi đến phòng của Lý Văn Anh.
Bàn tay buông thõng bên hông của Lý Thư Ý từ từ siết chặt, chờ Triệu Huy đóng cửa lại, y mới xoay người, hướng tới hai hũ tro cốt kia mà quỳ xuống.
Trong đầu y đều là hình ảnh đầy bi thảm khi ba và cô của y qua đời, còn có em gái của y, nó đã trọn vẹn hình hài, nhưng còn chưa kịp mở mắt ngắm nhìn thế giới này thì đã không còn nữa.
Lý Thư Ý cảm thấy mình như đang quỳ trên núi đao biển lửa. Mỗi một chỗ trên người đều đau nhức, đau đến mức y muốn cuộn mình lăn lộn trên mặt đất mà kêu khóc, đau đến mức y dần mức đi khả năng nhận thức, chỉ có thể cúi đầu chết lặng mà nhìn về phía trước, ngay cả nước mắt cũng không thể rơi ra được nữa.
Y nhớ lại từng lời cô mình đã nói, cô sợ sau khi sinh con sẽ làm y cảm thấy bị hắt hủi, cho nên trước sau vẫn muốn toàn tâm chăm sóc cho y.
Lại nhớ đến, câu cuối cùng mà y nói cùng với ba mình: ông không cần gọi điện thoại tới nữa, tôi không muốn nghe giọng của ông.
Trong bóng đêm đột nhiên Lý Thư Ý nở một nụ cười, nụ cười quỷ dị có chút đáng sợ.
Y thì thầm: \”Lý Thư Ý, cuối cùng mày cũng được như ý nguyện, vĩnh viễn đều không thể nghe giọng nói của ông ấy nữa.\”
Không biết một đêm này đã trôi qua như thế nào.
Trời rất nhanh đã sáng, Lý Thư Ý từ từ đứng lên. Chờ hai chân khôi phục lại cảm giác, y vào nhà vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt, lại tới nhà bếp cầm một cây dao bỏ vào trong quần áo.
Sau đó y đi ra cửa, lập tức đi tới công ty của Tần Quang Chí.
Lý Thư Ý đã đợi thật lâu, vì sợ bị bảo vệ chú ý tới, cho nên y đã trốn vào một góc bên hông tòa nhà.