[Đm]Tình Cuối – Cô Quân (Full) – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đm]Tình Cuối – Cô Quân (Full) - Chương 19

Ngày hôm sau Lý Thư Ý đã đi từ rất sớm, lúc Bạch Kính rời giường đã chẳng thấy người đâu, mà hắn ngay cả Lý Thư Ý dậy từ khi nào cũng không biết.

Xuống lầu Ninh Việt đã ngồi bên bàn ăn, nhìn Bạch Kính mỉm cười nói: “Buổi sáng tốt lành”. Bạch Kính đi đến bên người cậu ta, thấy thần sắc cậu ta không tồi, cũng cười mà đáp lại một câu.

Bác Ngô cho người bưng bữa sáng tới, Bạch Kính: “Cậu ấy đi khi nào?”

Từ ‘cậu ấy’ này đương nhiên là chỉ Lý Thư Ý, bác Ngô lắc đầu nói ông cũng không rõ lắm.

Bạch Kính trầm mặc một chút, lại hỏi: “Tay của cậu ấy là chuyện như thế nào?”

Bác Ngô thở dài trong lòng, Lý Thư Ý bị Thương đã mấy ngày rồi, bây giờ Bạch Kính mới chú ý tới. Ông phỏng đoán một chút rồi đáp: “Hẳn là ngày đó ở tiệc mừng thọ của Bạch Vĩ Phương lão tiên sinh mà bị thương.”

Bạch Kính nhăn chặt mi không hé răng.

Ngày đó Lý Thư Ý rời đi trước, sau đó hắn lại đem Ninh Việt sốt cao đưa vào bệnh viện, lại ở bệnh viện một đêm, trên đường Lý Thư Ý có gọi điện thoại tới, hắn đã đưa cho Tả Minh Viễn tiếp.

Ninh Việt vẫn luôn trầm mặc không lên tiếng chỉ lắng nghe, lúc này thấy Bạch Kính trầm tư không nói lời nào, liền gắp một miếng gạch cua bỏ vào trong chén của hắn, cười nói: “Nếm thử cái này, cái này ăn rất ngon.” Bạch Kính giống ông nội của hắn, vẫn luôn thích kiểu ăn sáng của người Trung Quốc, đây là cậu ta cố ý cho người làm.

Bạch Kính lúc này mới thu hồi lại tinh thần, hỏi Ninh Việt: “Tối hôm qua ngủ thế nào, có chỗ nào không quen không?”

Ninh Việt rũ đôi mắt xuống, mang theo chút ngượng ngùng nói: “Đều khá tốt, anh đừng cho người đem thêm đồ vật tới nữa, không cần phiền toái như vậy.”

Bạch Kính gật đầu: “Em còn có yêu cầu gì cứ trực tiếp nói với bác Ngô, bác Ngô sẽ sắp xếp.”

Hắn nói chuyện cùng Ninh Việt, nhưng tay lại không nhàn rỗi, bấm vào số máy của tả Minh Viễn, chờ Tả Minh Viễn nghe máy liền nói: “Giúp tôi tra xem tối hôm đó ở tiệc mừng thọ Lý Thư Ý đã đi nơi nào.”

Không biết ở bên kia Tả Minh Viễn nói gì đó, Bạch Kính chuyên tâm mà lắng nghe.

Ninh Việt lo ăn bữa sáng của mình, ánh mắt  không mang quá nhiều tâm tư mà dừng lại trên người Bạch Kính, ngẫu nhiên ngẩng đầu lên, biểu tình trên mặt cũng rất đỗi dịu dàng an tĩnh.

Bạch Kính rất nhanh đã ngắt điện thoại, sau đó cũng không nói chuyện thêm nữa,  mãi đến lúc đi lên mới nói cùng Ninh Việt một câu: “Buổi chiều anh sẽ cho người tới đón em.”

Trong khoảng thời gian này mỗi ngày Ninh Việt đều phải tới bệnh viện làm một ít kiểm tra cùng với bài tập phục hồi, hôm qua là Bạch Kính đưa cậu ta đi. Vừa rồi hắn không nói tới Ninh Việt vốn dĩ cho rằng hắn sẽ không đi, lúc này mới âm thầm nhẹ nhàng thở ra, cười nói: “Dạ”. Lại còn bổ sung thêm, “Anh cứ lo cho công việc, em tự mình đi cũng không sao.”

Bạch Kính nhìn cậu ta ngồi trên xe lăn, bộ dáng hơi ngửa đầu lên mà nói chuyện với mình, trong lòng mềm nhũn: “Anh sẽ đưa em đi.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.