Lý Thư Ý ở văn phòng cho đến 7 giờ tối. Đã hai ngày một đêm y không hề nghỉ ngơi, cũng không ăn bất cứ thứ gì, cho đến khi đôi mắt không còn nhìn rõ từng con số trên bản báo cáo, y mới ngừng công việc trong tay lại.
Khi tài xế lái xe đưa y trở về, y ở trên xe mới nhắm mắt nghỉ ngơi một chút. Rõ ràng không ngủ, nhưng mà lúc sau tài xế phải kêu mấy tiếng mới đánh thức y dậy, quả thực thân thể đã mệt mỏi đến độ không còn chịu sự khống chế của đại não nữa.
Bác Ngô nhìn thấy y bước vào vẻ mặt ông rất vui, ông vốn đã nghĩ rằng Lý Thư Ý sẽ không quay trở lại. Chỉ là nụ cười duy trì chưa được vài giây, đôi mày đã gắt gao nhíu lại.
Lý Thư Ý cũng không thèm cởi áo khoác, ấn cái dạ dày hơi đau đớn của mình từ từ ngồi xuống sô-pha, nói với bác Ngô: \”Bác kêu người làm cho cháu ít cháo trắng, đừng cho thêm gì cả.\”
Bác Ngô cho người đi làm, lại rót cho y một ly nước ấm, Lý Thư Ý gật đầu: \”Làm phiền rồi.\”
Bác Ngô cảm nhận được sự khách khí cùng xa cách của Lý Thư Ý trong lòng căng thẳng, ông biết toàn bộ sự tin tưởng và tín nhiệm vất vả xây dựng ngần ấy năm đã không còn. Nhưng ông có thể nói gì đây, hiện tại Lý Thư Ý như thế này, là bởi vì hoàn cảnh bây giờ không cho y được cảm giác an toàn, y chỉ có thể một lần nữa dựng lên bức tường thành vững chắc ngăn cách mình với bên ngoài.
Bác Ngô đi vào phòng bếp, Lý Thư Ý nhìn khắp nơi đánh giá một chút, Bạch Kính cùng Ninh Việt vẫn chưa về.
Y nghĩ có thể là hai người cùng nhau đi ra ngoài.
Y ngồi trong căn phòng khách rộng rãi và sáng sủa, nơi nơi đều có thể nhìn thấy dấu vết sinh hoạt lúc trước của mình lưu lại, trước kia sẽ cảm thấy an tâm, hiện tại lại giống như đứng đống lửa, như ngồi đống than, mỗi một phút mỗi một giây đều là đau khổ.
Rất nhanh bác Ngô đã bưng cháo trắng lên, lại hỏi y có muốn dùng thêm chút món phụ nào không. Lý Thư Ý lắc đầu, dùng cánh tay không bị thương cầm lấy cây muỗng bắt đầu ăn cháo.
\”Cẩn thận nóng.\” Bác Ngô ở bên cạnh dặn dò.
Lúc này ngoài cửa có một người đi vào, trên tay cầm vài tờ giấy nói với bác Ngô: \”Ngài nhìn xem, mọi thứ đều không có sai biệt lắm, còn vài kiện hàng lớn ngày mai sẽ được vận chuyển tới đây.\”
Bác Ngô cực nhanh nhìn thoáng qua Lý Thư Ý, thấy y không chú ý tới, liền hơi nghiêng người né qua Lý Thư Ý, thấp giọng nói với người kia: \”Cậu ở bên ngoài chờ tôi.\”
Người nọ có chút khó hiểu, nhưng cũng nghe theo nhanh chóng bước ra ngoài.
Chờ người nọ đi xa, Lý Thư Ý đột nhiên nói: \”Bác không cần bận tâm tới cháu, chuyện đến bây giờ, cháu còn thứ gì không thể chấp nhận nữa.\”
Bác Ngô thở dài không lên tiếng, Lý Thư Ý chỉ ăn được nữa chén cháo, liền buông chén đi lên lầu.
Đang đi đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, bên kia là một vị lão hữu của y: \”Thư Ý, bên cạnh cậu thường có một thằng nhóc hay đi theo, tên là Cận Ngôn đúng không?\”