Bữa tiệc hôm nay là do Tống Tư Nhạc tổ chức, những người được mời tới đều là những bạn bè ngày thường có quan hệ không tồi. Khi cậu ta nhìn thấy Bạch Hạo đến đôi mắt cười đến độ cong lên, còn chưa kịp tới bắt chuyện, đã thấy Cận Ngôn từ phía sau đi theo vào.
Nụ cười trên mặt Tống Tư Nhạc thiếu chút nữa đã đông cứng lại, nhưng thật ra Cận Ngôn ở phía sau vẫy vẫy tay nhiệt tình mà chào hỏi: “Tống thiếu gia!”
Khóe miệng Tống Tư Nhạc run rẩy một chút, tốt xấu vẫn duy trì ý cười trả lời một tiếng.
Trong phòng bao những người khác đều đã tới, Bạch Hạo thì bọn họ biết rất rõ, nhưng Cận Ngôn lại là lần đầu tiên họ nhìn thấy. Có người đặt câu hỏi, Bạch Hạo liền giới thiệu đơn giản: “Cận Ngôn, bạn tôi.”
Không đợi Cận Ngôn cùng mọi người chào hỏi, Tống Tư Nhạc liền túm cậu qua, bộ dạng thần bí nói: “Mọi người chắc là biết Lý Thư Ý chứ, vị này là cấp dưới của ông ấy.”
Lúc này có vài người vốn không để ý đến Cận Ngôn cũng nhìn lại đây, Cận Ngôn lúng túng vội xua tay nói: “Không không tôi chỉ là chạy việc vặt thôi.”
Tên ngồi đối diện Tống Tư Nhạc là con cháu cả một vị cán bộ cao cấp, cũng là người giỏi nhất trong nhóm bọn họ, từ lúc Bạch Hạo đi vào hắn vẫn cúi đầu chơi di động. Lúc này hắn mới ngẩng đầu lên, lười biếng nói: “Lý Thư Ý à, đó là một người có tiếng tăm.”
Bên cạnh có người hỏi: “Này Khổng nhị thiếu, án tử của Tần gia kia không phải do cậu của anh làm thẩm phán sao? Bên trong có nội tình gì hay không, nói cho mọi người biết một chút đi.”
Khổng Nghị đem điện thoại ném lên bàn, lại châm cho mình một điếu thuốc, vẫn là bộ dạng thờ ơ lạnh lẽo đó: “Không có nội tình gì, chỉ có hai câu thôi, đừng trêu người Bạch gia, càng không được chọc vào Lý Thư Ý.”
Bạch Hạo vẫn ngồi ở bên cạnh, Khổng Nghị lại ở ngay trước mặt hắn nói như vậy, căn bản không xem hắn là người của Bạch gia, hoàn toàn không để hắn vào mắt.
Bạch Hạo sắc mặt không đổi, nhưng Tống Tư Nhạc lại cầm bật lửa trong tay ném qua: “Câm miệng lại đi, cậu thì biết cái rắm!”
Vị Khổng nhị thiếu này tính tình thất thường, bị cái bật lửa ném vào đầu, nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn Tống Tư Nhạc một cái.
Vẫn còn có người chưa từ bỏ ý định, thấp giọng hỏi Cận Ngôn: “Lúc trước đoạn video riêng tư của thư ký Phùng và Tần gia bị lan truyền trên mạng, sau đó còn có những bức thư tố giác hắn, nghe nói đều là do Lý Thư Ý làm, thật hay giả vậy?”
Vẻ mặt Cận Ngôn khiếp sợ nhìn người nọ, sau đó ngượng ngùng mà gãi gãi đầu: “Có chuyện này sao tôi không biết nha…… Ngày thường tôi chỉ phụ trách đi đón người, giúp đỡ giao hàng hoặc thứ gì đó thôi.”
Người nọ thấy Cận Ngôn dầu muối không ăn, hơi hơi thất vọng. Cảm thấy không khí có chút tẻ nhạt, lão bánh quẩy Vương Binh vội vàng chuyển đề tài, hỏi Tống Tư Nhạc: “Lão gia nhà cậu không có chuyện gì chứ?” Kỳ thật câu hỏi này quá vô nghĩa, Tống Phú Hoa mà có chuyện gì, Tống Tư Nhạc còn có thể ở nơi này nghe bọn họ nói đùa sao?