Toàn bộ thí sinh bỏ thi, kéo thẳng đến hang ổ.
________
Sự chú ý trước giờ chưa từng có đều đổ dồn vào màn hình giám sát phòng thi. Vô tình có, hữu ý có, tất cả các cặp mắt của mỗi vị giám thị ở đây đều nhìn chăm chú vào đấy. Bỗng màn hình bị nhiễu, giống như tín hiệu đường truyền không ổn định.
Gián đoạn thoáng chốc liền qua, rất nhiều người còn chưa kịp nhìn thấy.
021 chỉnh kính râm, lẩm bẩm với Cao Tề và Triệu Gia Đồng bên cạnh: \”Mí mắt tôi cứ giật miết.\”
Cao Tề nói: \”Sợ cái gì, cũng không phải lần đầu, cô xem tôi có lo lắng gì đâu.\”
Giọng hắn nhẹ nhàng, bình thản ung dung mà vươn tay lấy rượu.
Tay vừa cầm cốc đã bị Triệu Gia Đồng đè lại: \”Anh lấy nước ấm của tôi làm gì?\”
Cao Tề: \”…\”
Cặp kính râm to sụ cũng không ngăn nổi ánh nhìn khinh bỉ của 021.
Cao Tề làm màu không thành, còn bị mất mặt, liền dứt khoát đứng khoanh tay nói: \”Dù sao cũng mong họ có thể khiêm tốn một chút.\”
154 đã mở lá chắn cho gian phòng này, bọn họ tạm thời có thể nói chuyện mà không cần kiêng kỵ, nếu xảy ra sự cố bất ngờ, cũng có thể cùng phối hợp xử lý. Triệu Gia Đồng động viên nói: \”Hai người kia thì khỏi bàn, nhưng lần này có 154 tham gia, cậu ta cẩn thận cứng nhắc hơn nhiều, có thể kiềm chế A và 001 một chút, nhìn chung chắc không quá khác người đâu, yên tâm đi!\”
Cùng lúc đó, chỗ mấy thí sinh tập trung ở trấn Brandon cũng xuất hiện dị động–
Thời điểm người trong gương cuối cùng biến thành túi da rơi xuống đất, toàn bộ trấn nhỏ đột nhiên rung chuyển. \”Động đất sao?\” Địch Lê theo phản xạ có điều kiện ngồi xổm xuống, lầu bầu nói:
\”Chỗ này mà cũng có động đất?\”
\”Là mô phỏng cảnh tượng thực tế hả? Hay là do chúng ta kết thúc bài thi xong rồi?\”
Những người khác cũng đồng loạt cúi người.
Bọn họ đứng trên mái nhà, cảm giác lay động so với trên mặt đất còn mạnh hơn, trong phút chốc rất khó phán đoán mức độ nghiêm trọng của cơn động đất.
Địch Lê lăn lộn chạy tới rìa ban công, bám vào lan can nhìn xuống dưới lầu.
Jonny bên cạnh túm chặt cổ áo cậu, chỉ sợ cậu đứng không vững mà rớt xuống.
\”Cậu đang nhìn cái gì vậy?\” Jonny hỏi.
\”Đám người anh Tần.\” Địch Lê nói: \”Tôi xem thử bọn họ ở chỗ nào, mới nãy còn ở dưới lầu, hỏi thử bọn họ dự tính thế nào– ủa?\”
Còn chưa dứt lời, cậu đã thấy cả nhóm Du Hoặc ở ngay ngã rẽ con phố.
Sương mù dày đặc bao phủ trấn nhỏ, hình ảnh bọn họ mông lung không rõ. Thậm chí trong nháy mắt còn biến mất, tựa như bị sương mù nuốt chửng, rồi lại bất thình lình xuất hiện.
Địch Lê lắc lắc đầu, nghĩ mình bị hoa mắt. Cậu hướng về phía bên đó gọi lớn: \”Anh!\”
Mấy người kia quay đầu nhìn sang. Địch Lê: \”Hình như có động đất! Mọi người mau tìm chỗ trống trải– \”