[Đm|End] Hướng Dẫn Giả Ngoan Của Tên Điên – Lý Ôn Tửu – Ngoại truyện 4: Thế giới song song – Kiếp trước (4) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm|End] Hướng Dẫn Giả Ngoan Của Tên Điên – Lý Ôn Tửu - Ngoại truyện 4: Thế giới song song - Kiếp trước (4)

Mấy ngày nay thời tiết đều rất đẹp, sân trường thường có sinh viên đi lại, bóng râm rậm rạp mang lại chút mát mẻ, khi xe dừng ở chỗ đỗ xe tạm thời, Tiểu Chu nhận thấy sự chú ý của ông chủ dừng lại ở sân vận động.

Thấy Trần Kỳ Chiêu mở cửa sắp ra ngoài, Tiểu Chu không khỏi lên tiếng: \”Ông chủ.\”

Trần Kỳ Chiêu không nói gì, đẩy cửa xe bước xuống.

Một chiếc xe sang trọng dừng trên đường đi trong trường, sinh viên qua lại không khỏi liếc nhìn về phía này, khi thấy chàng trai mặc vest bước xuống, ánh mắt đều đổ dồn vào cậu. Thấy ông chủ xuống xe, Tiểu Chu dặn tài xế vài câu, từ xa thấy một vị lãnh đạo của trường đi tới, vội vàng xuống xe chào hỏi.

Rời khỏi điều hòa mát mẻ trong xe, cái nóng mùa hè từng chút một ập đến.

Áo khoác được Trần Kỳ Chiêu cởi ra treo trên tay, cậu đi đến gần sân vận động, thấy học sinh đang chơi bóng rổ trong sân. Sinh viên đại học trẻ trung, trên mặt đều là vẻ non nớt chưa phai, mặt trời gay gắt đối với họ không là gì cả, không thể ngăn cản được họ chạy trên sân.

Trần Kỳ Chiêu dứt khoát tìm một chỗ râm mát ngồi xuống, cảm giác oi bức dường như dần tan biến.

Cậu nhìn những người trên sân, trẻ trung… và tràn đầy sức sống.

Lúc này, một quả bóng rổ từ trong sân lăn đến bên chân Trần Kỳ Chiêu.

Ánh mắt cậu khẽ di chuyển, nghe thấy tiếng sinh viên hô to từ trong sân, cậu do dự một chút, nhặt bóng lên ném vào sân.

Cậu sinh viên trẻ tuổi bắt bóng một cách thành thạo, giọng nói trong trẻo vang lên: \”Cảm ơn!\”

Trần Kỳ Chiêu hơi rũ mắt, nhìn thời gian trên đồng hồ.

Không khí trong lớp học rất sôi nổi, nội dung bài giảng đã bước vào giai đoạn kết thúc, Thẩm Vu Hoài đứng trên bục giảng, màn hình đang chiếu PPT giảng giải cấu trúc cuối cùng của tiết học này. Giáo sư Thẩm là giảng viên được đại học S đặc biệt mời về, lớp học của anh chật kín chỗ ngồi, anh có thành tựu chuyên môn rất cao, là một trong những giảng viên được yêu thích nhất của đại học S trong hai năm nay.

Trần Kỳ Chiêu đi vào từ cửa sau lớp học, tiết học này nhiều sinh viên nên học trong phòng học lớn có thể chứa hàng trăm người.

Đứng ở cuối lớp nhìn lên, bóng dáng Thẩm Vu Hoài trở nên rất nhỏ, Trần Kỳ Chiêu tựa vào cửa, rõ ràng không nhìn rõ mặt, nhưng cậu biết Thẩm Vu Hoài đang mặc quần áo gì, kể cả áo sơ mi của anh có bao nhiêu cái cúc.

Giọng nói qua micro của lớp học rất rõ ràng, giọng điệu của Thẩm Vu Hoài rất bình thản, dường như trên người anh không có nhiều thăng trầm, ôn hòa xa cách, thứ thể hiện ra bên ngoài mãi mãi là dáng vẻ này.

Nói thế nào nhỉ? Giống như nắng ấm mùa đông.

Xung quanh lạnh lẽo, khi nhìn thấy thì ấm áp.

Trần Kỳ Chiêu nhớ lại khoảng thời gian đầu tiên tiếp xúc với Thẩm Vu Hoài, lúc đó tính tình cậu rất nóng nảy, khi chịu áp lực từ mọi phía thì luôn không kiềm chế được tính tình của mình, thỉnh thoảng không kiềm chế được, cậu sẽ trút giận lên người thân thiết.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.