[Đm|End] Hướng Dẫn Giả Ngoan Của Tên Điên – Lý Ôn Tửu – Ngoại truyện 4: Thế giới song song – Kiếp trước (3) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm|End] Hướng Dẫn Giả Ngoan Của Tên Điên – Lý Ôn Tửu - Ngoại truyện 4: Thế giới song song - Kiếp trước (3)

Thời lượng của bộ phim rất dài, bên ngoài vẫn còn mưa gió, Trần Kỳ Chiêu khi ở bên ngoài cảm thấy thời tiết có chút lạnh hơn, nhưng lúc xem bộ phim này, nhiệt độ điều hòa trong phòng thích hợp, cảm giác lạnh lẽo từ trong xương tủy dường như dần tan biến.

Căn hộ này lớn hơn căn hộ trước đây của Thẩm Vu Hoài ở nội thành một chút, nhưng khi nhìn kỹ lại thấy có chút chật hẹp. Có vẻ là vì bày biện nhiều đồ đạc hơn lúc trước, Thẩm Vu Hoài là người biết tận hưởng cuộc sống, anh luôn sắp xếp cuộc sống của mình đâu ra đấy, căn hộ nhỏ trước kia tràn ngập hơi thở cuộc sống…

Còn căn hộ bây giờ lại dường như ấm cúng hơn một chút.

Có ban công rộng rãi hơn, bày đầy cây xanh mà Thẩm Vu Hoài thích, trong nhà đâu đâu cũng thấy đủ loại đồ trang trí, lấp đầy không gian này một cách trọn vẹn. Ánh mắt Trần Kỳ Chiêu vô thức dừng lại trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh ghế sofa, nơi đó đang đặt một chiếc đèn sưởi nhỏ.

Ánh sáng xung quanh tối mờ, bộ phim truyền hình vẫn đang tiếp tục chiếu.

Mấy năm trước ở bệnh viện cũng như vậy, mỗi khi trời mưa âm u tay cậu cũng không thoải mái… Thẩm Vu Hoài ngồi bên cạnh cậu, khoảng cách giữa hai người có lẽ chỉ mười mấy centimet, ánh mắt đối phương dừng lại trên TV, động tác trên tay vẫn không ngừng, nhẹ nhàng xoa bóp các ngón tay, mu bàn tay, cho đến khớp cổ tay của cậu.

Trần Kỳ Chiêu dựa vào ghế sofa, cơ thể mệt mỏi thả lỏng.

Chú ý đến ánh mắt của Thẩm Vu Hoài, Trần Kỳ Chiêu nói: \”Xấu quá.\”

Thẩm Vu Hoài hỏi: \”Xấu chỗ nào?\”

Giọng Trần Kỳ Chiêu rất mệt mỏi, vừa nhỏ vừa không có sức lực: \”Tay.\”

Thẩm Vu Hoài nói: \”Không xấu.\”

Trần Kỳ Chiêu cười hai tiếng, rồi tiếp tục xem phim.

Tiếng phim ồn ào dần xa, cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo tan biến, thay vào đó là sự mệt mỏi chưa từng có, sự mệt mỏi này sâu đến tận xương tủy, từng chút một lan ra, mang đến cho cậu cảm giác mệt mỏi khó tả. Sự chú ý của Trần Kỳ Chiêu dần dần rời khỏi thực tại, cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt cậu bắt đầu trĩu xuống.

Thẩm Vu Hoài vuốt ve tay Trần Kỳ Chiêu, đầu ngón tay có thể sờ thấy những vết lồi lõm trên da, đặc biệt là gần xương ngón út, dường như xuyên qua lớp da mỏng manh đó có thể sờ thấy xương bên dưới.

Bàn tay của người thường xuyên ngồi văn phòng vẫn trắng trẻo, vết sẹo cuối cùng chỉ để lại màu nâu nhạt.

Nhưng dù chỉ một chút dấu vết cũng khiến người ta giật mình.

Bàn tay lạnh lẽo dường như dần ấm lên một chút, lòng bàn tay ấm áp của Thẩm Vu Hoài ôm lấy khớp tay của đối phương, mùi thuốc bắc nồng nặc lan tỏa khắp nơi… Phim đã hết, TV đã nhảy sang phần giới thiệu phim tiếp theo, đồng hồ treo tường trong phòng khách đã điểm 12 giờ.

Thẩm Vu Hoài nghiêng đầu, Trần Kỳ Chiêu dựa vào ghế sofa ngủ say.

Người hơi co rúm lại, tựa về phía anh, như một con vật nhỏ thiếu cảm giác an toàn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.