Mưa rơi tí tách, tiếng động từ phòng bếp vọng ra, Trần Kỳ Chiêu hoàn hồn, nhìn thấy một bóng dáng từ trong phòng bếp bước ra. Thẩm Vu Hoài bưng bát mì tới, đủ cả món mặn món chay, thịt nhiều hơn, đều là thịt nạc mà Trần Kỳ Chiêu thích ăn.
Trần Kỳ Chiêu có chút thèm ăn, cậu không quan tâm đến hình tượng, ngồi xuống đất, độ cao này rất thích hợp để ăn mì.
Thẩm Vu Hoài ngồi bên cạnh cậu, nhìn thấy trạng thái này của cậu, ánh mắt dịu dàng, \”Sáng mai muốn ăn gì?\”
Trần Kỳ Chiêu bưng bát uống một ngụm canh, \”Chưa nghĩ ra, mai em có thể sẽ phải đi sớm một chút, anh không cần đợi em đâu.\”
\”Thế để anh làm chút bánh mì sandwich mang đi cho tiện.\” Thẩm Vu Hoài nói.
Trần Kỳ Chiêu khựng lại, ăn hết thịt trong bát mì, \”Ừm.\”
Gần nửa đêm, ăn cơm xong hai người trò chuyện một lúc, chỉ là Trần Kỳ Chiêu thỉnh thoảng cúi đầu gật gù, rõ ràng đã rất buồn ngủ rồi. Đợi đến khi cảm thấy no bụng do bữa khuya mang lại, Trần Kỳ Chiêu mới đề nghị về ngủ. Hai người ở đối diện nhau, về nhà chỉ vài bước chân, cậu vừa đi vừa ngáp dài, sau khi nói lời chúc ngủ ngon thì vào nhà.
Hiệu quả cách âm ở khu căn hộ này chỉ ở mức trung bình, Trần Kỳ Chiêu đứng yên một lúc sau cánh cửa, cơn buồn ngủ khiến đầu óc cậu có chút hỗn loạn, cố gắng lắm mới giữ được sự tỉnh táo.
Cậu cố gắng kìm nén cơn buồn ngủ đang ập đến, nhìn qua mắt mèo trên cửa, chỉ thấy một đôi dép lê màu nhạt ở trước cửa nhà đối diện.
Khoảng một lúc sau, đôi dép lê đó mới rời khỏi tầm mắt Trần Kỳ Chiêu, cuối cùng là tiếng đóng cửa nặng nề vang lên.
Mọi việc đều nằm trong dự tính, Thẩm Vu Hoài luôn như vậy, không bao giờ đóng cửa ngay.
Trần Kỳ Chiêu chậm rãi bước vào nhà, khi vào phòng ngủ liếc thấy chậu cây đặt trên kệ cửa sổ lồi không xa, dạo này trời âm u mưa gió, thứ này không được hưởng chút ánh nắng nào.
Mưa bão ở thành phố S vẫn tiếp tục, những bằng chứng nhắm vào bố con nhà họ Cố lần lượt được công bố, tạo nên sóng gió giữa hai thành phố. Các thế lực lớn ở thành phố S đều chú ý đến động thái lớn của hai nhà Trần, Thẩm, mỗi lần thị trường chứng khoán biến động, sóng gió trên thị trường đều khiến người ta lòng đầy lo sợ. Trong khi những người khác cho rằng Cố Chính Tung vẫn còn đường lui, chủ tịch tập đoàn Cố Thị, Cố Chính Tung đã bị bắt giữ, những thông báo chính thức liên tiếp từng chữ từng chữ đều chói mắt, tập đoàn Cố Thị hoàn toàn rơi vào vòng xoáy đấu đá nội bộ.
Những người không biết chuyện cho rằng bố con nhà họ Cố bị tố cáo vi phạm pháp luật, còn những người biết chuyện đều hiểu có bao nhiêu cuộc đấu đá ngầm trong đó.
Đặc biệt là tập đoàn Trần Thị, doanh nghiệp đã trải qua nhiều sóng gió trong hơn mười năm qua, rõ ràng vừa phục hồi, thế mà lại dám dấn thân vào cuộc cạnh tranh thị trường như vậy, giành lấy được lợi thế ban đầu trong tình hình cạnh tranh khốc liệt giữa nhiều tập đoàn, vô số ánh mắt đổ dồn vào người nắm quyền trẻ tuổi hiện tại của Trần Thị.