[Đm|End] Hướng Dẫn Giả Ngoan Của Tên Điên – Lý Ôn Tửu – Chương 85: Em không xấu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm|End] Hướng Dẫn Giả Ngoan Của Tên Điên – Lý Ôn Tửu - Chương 85: Em không xấu

Khi môi chạm vào nhau, đại não Trần Kỳ Chiêu trong nháy mắt quên luôn cả suy nghĩ, mọi giác quan dường như tập trung hoàn toàn vào Thẩm Vu Hoài, cậu chưa từng hôn ai, càng chưa từng được người khác hôn, nhưng nếm trải cảm giác này khiến cậu có một cảm giác sung sướng khó tả.

Giống như bị Thẩm Vu Hoài bao vây, chân thật cảm nhận được người trước mắt thuộc về mình.

Mùi bạc hà dễ chịu lan tỏa, Trần Kỳ Chiêu dường như cảm nhận được một chút mùi rượu, mùi vị đó rất nhanh đã bị người kia xua tan, cậu không nghe thấy những âm thanh khác, dường như chỉ còn tiếng tim đập điên cuồng trong lồng ngực mình.

Trần Kỳ Chiêu chưa bao giờ có cảm giác như vậy, kích thích gấp trăm lần so với nắm tay chạm tay, đến nỗi cậu quên cả hô hấp, có chút khó thở.

Đến khi tách ra, Thẩm Vu Hoài khẽ hôn lên khóe môi cậu một cái.

Hô hấp Trần Kỳ Chiêu ngừng lại trong một khoảnh khắc, giây tiếp theo vị trí hai người đảo ngược, tay Thẩm Vu Hoài vẫn đặt ở sau gáy cậu, sau khi lật người lại, ngón tay đang đỡ sau gáy dường như cũng dùng lực hơn mấy phần, cậu không động đậy.

Hoặc phải nói là không thể động đậy.

Trần Kỳ Chiêu chú ý thấy thứ gì đó trong túi bị ép lại, Thẩm Vu Hoài dường như cũng nhận ra.

Thẩm Vu Hoài: \”Cái gì vậy?\”

Trần Kỳ Chiêu: \”Quà sinh nhật.\”

Thẩm Vu Hoài vươn tay lấy ra chiếc hộp nhỏ tinh xảo trong túi Trần Kỳ Chiêu.

Ngoài cửa dường như có tiếng bước chân, hình như là Tiểu Chu dẫn Trần Thời Minh đến đây, người bên ngoài còn động vào tay nắm cửa.

Hai người bên trong lập tức ngừng lại, Trần Kỳ Chiêu mở miệng: \”Em vừa khóa cửa rồi.\”

Thẩm Vu Hoài nhìn cậu.

Trần Kỳ Chiêu nhìn đôi mắt gần trong gang tấc, ánh mắt khẽ dời xuống, hỏi: \”Em có thể hôn anh không?\”

Thẩm Vu Hoài không trả lời.

Trần Kỳ Chiêu khẽ ngẩng đầu, học theo động tác Thẩm Vu Hoài vừa hôn cậu, không theo quy tắc nào xâm nhập vào môi răng anh.

Thẩm Vu Hoài đỡ lấy sau gáy cậu, làm sâu thêm nụ hôn này.

Cuối cùng, Thẩm Vu Hoài đáp: \”Muốn hôn thì cứ hôn thôi.\”

Lúc này điện thoại đột nhiên rung lên, bầu không khí giữa hai người khẽ dừng lại, Trần Kỳ Chiêu lấy điện thoại ra, nhìn thấy ba chữ \’Trần Thời Minh\’ sáng rõ trên màn hình, \”Anh trai em.\”

Thẩm Vu Hoài khẽ buông cậu ra, nhưng không rời khỏi người cậu.

\”Alo?\” Khi Trần Kỳ Chiêu nghe điện thoại, chú ý thấy ánh mắt Thẩm Vu Hoài vẫn luôn dừng trên người cậu.

\”Em đang ở đâu?\” Trần Thời Minh đứng ở cầu thang bộ thoát hiểm, bên cạnh còn có Tiểu Chu vẻ mặt lúng túng, \”Chuyện em nói anh nghe Tiểu Chu kể rồi, vừa nãy anh qua chỗ Thẩm Vu Hoài thì thấy cửa khóa.\”

\”Cửa bị em khóa rồi, anh ấy đang nghỉ ngơi bên trong.\” Trần Kỳ Chiêu nhìn Thẩm Vu Hoài, tiếp tục nói: \”Chuyện còn lại anh sắp xếp đi, em có chút việc, cúp máy trước đây.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.