Mưa phùn lất phất, xe cộ qua lại bắn tung không ít bùn đất.
Trợ lý Vu đứng ở địa điểm đã hẹn, khi thấy một chiếc xe dừng ở chỗ đỗ xe cố định, anh ta cuối cùng cũng bước tới, nhìn thấy Trần Kỳ Chiêu mặc toàn đồ hiệu bước xuống xe.
Trước khi tiếp xúc với Trần Kỳ Chiêu, anh ta đã nhận được không ít tài liệu về người này, bao gồm tính cách, sở thích và cả điểm yếu của cậu. Tóm lại, Trần Kỳ Chiêu là người ăn mềm không ăn cứng, rất thích được tâng bốc, là một cậu ấm ăn chơi điển hình, tính tình cực đoan bốc đồng, chỉ có thể thuận theo chứ không thể chống đối.
Anh ta thu lại ánh mắt đánh giá, che ô nhanh bước đến bên cửa xe, giọng điệu thân thiện nói: \”Cậu hai, bên này.\”
Khi Trần Kỳ Chiêu xuống xe, nhìn thấy trợ lý Vu Kiệt luôn liên lạc với mình qua wechat, cũng nhận ra sự khinh thường thoáng qua trong mắt đối phương.
Người trước mắt này không có gì thay đổi so với lần gặp ở kiếp trước, Trần Kỳ Chiêu còn nhớ rõ thời kỳ quan trọng khi Trần Thị phá sản, trợ lý Vu chính là người luôn ở bên cạnh Trần Thời Minh.
Lúc đó không có trợ lý Từ, Tưởng Vũ Trạch âm thầm thay thế một nhóm người khác để \”giúp đỡ\” Trần Thời Minh từ lâu, còn những người trung thực tận tụy như Tiểu Từ, phần lớn đều bị điều đi với lý do có sai sót trong công việc nào đó.
Nhưng kiếp này đã khác, cánh tay phải đắc lực sau này của Trần Thời Minh lại bị điều xuống bên cạnh mình, trong lòng người này chắc chắn có chút bất mãn.
\”Cái ô của anh nhỏ quá.\” Trần Kỳ Chiêu không vui liếc nhìn anh ta một cái, sau đó cùng anh ta đi vào Phi Hoành.
Không khí trụ sở chính của Điện máy Phi Hoành hôm nay có chút căng thẳng, sau khi nhận được thông báo từ cấp trên vào ngày hôm qua rằng một vị thiếu gia khác sẽ đến, cả công ty lập tức căng thẳng.
Ai cũng biết người thừa kế trên danh nghĩa của tập đoàn Trần Thị rộng lớn chỉ có hai người, một là cậu cả Trần Thời Minh đang làm mưa làm gió ở trụ sở chính, người còn lại là cậu hai Trần Kỳ Chiêu nổi tiếng ăn chơi trác táng.
Trần Thời Minh khi xưa vào Trần Thị cũng bắt đầu từ một công ty nhỏ, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã trở về trụ sở chính tiếp quản sự nghiệp, những thành viên tổ dự án cùng anh ấy phấn đấu năm xưa đều có vị trí tốt ở trụ sở chính.
Nhưng tình huống tương tự đổi sang cậu hai Trần Kỳ Chiêu, hiệu quả lại hoàn toàn khác biệt, vừa nghe nói chủ tịch Trần muốn sắp xếp cậu hai đến công ty nhỏ rèn luyện, các quản lý của các công ty đều nơm nớp lo sợ, người đến thì tốt, có thể mang đến không ít vốn đầu tư, nhưng nếu không hầu hạ tốt người này cũng là một vấn đề lớn.
Và bây giờ cái \”vinh dự\” này đã rơi xuống đầu các quản lý của Điện máy Phi Hoành.
Khi Trần Kỳ Chiêu vừa bước chân vào tầng văn phòng của Phi Hoành, rõ ràng cảm nhận được sự căng thẳng trong bầu không khí xung quanh, cậu nhìn người phụ trách của Phi Hoành: \”Không khí công ty các anh tốt thật đấy, đi làm mà không ai lười biếng.\”