[Đm|End] Hướng Dẫn Giả Ngoan Của Tên Điên – Lý Ôn Tửu – Chương 14: Còn thích gì nữa không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm|End] Hướng Dẫn Giả Ngoan Của Tên Điên – Lý Ôn Tửu - Chương 14: Còn thích gì nữa không?

Tần Hành Phong sợ hãi nhìn cậu.

Trần Kỳ Chiêu cười khẩy: \”Chán thật đấy.\”

Cậu mở cửa xe bước xuống, không còn lớp kính che chắn, đủ loại âm thanh ập vào tai.

Nhân viên an ninh đang chờ đợi xung quanh bước tới, hỏi: \”Cậu hai.\”

\”Cảm giác cũng được.\” Trần Kỳ Chiêu ném chìa khóa cho đối phương, tiếp tục giao lưu với những người khác: \”Nghe được không?\”

\”Má ơi, âm thanh này!!\”

\”Tôi nói này, còn phê hơn của anh Vinh.\”

Tần Hành Phong nhìn Trần Kỳ Chiêu xuống xe đóng cửa, trong xe chỉ còn lại một mình anh ta.

Anh ta muộn màng nhìn vị trí cần điều khiển, luống cuống bấm công tắc cửa xe. Lần này cửa xe không khóa, anh ta đẩy cửa xe bước xuống, vừa chạm đất thì chân đột nhiên mềm nhũn, không kiểm soát được mà quỳ về phía trước.

Một thanh niên đang cầm điện thoại quay video nhìn thấy: \”Anh Hành Phong sao vậy?\”

Sắc mặt Tần Hành Phong tái mét, miễn cưỡng giải thích: \”Lúc ra ngoài không cẩn thận vấp ngã.\”

Nhan Khải Lân vừa hay đứng bên cạnh, cười nói: \”Chắc không phải là chân mềm nhũn rồi chứ?\”

Mọi người xung quanh cười ầm lên, sắc mặt Tần Hành Phong xanh mét.

Sắc mặt Trình Vinh cũng khó coi như anh ta, không lâu trước đó Trình Vinh đã bảo người của bãi xe lái xe của anh ta vào bãi xe trong nhà, vốn định dằn mặt Trần Kỳ Chiêu, ai ngờ người này lại cướp mất sự chú ý của mọi người, thậm chí còn có người lấy xe của anh ta ra so sánh với Trần Kỳ Chiêu, còn xe của anh ta thì cô đơn lẻ loi đậu ngoài đường đua không ai đoái hoài, trông như một thằng hề.

Trần Kỳ Chiêu thử xe xong thì quay lại ghế sofa ngồi, những người khác đã sớm chạy đi chỗ khác trong bãi xe chơi đùa. Cậu chơi điện thoại một lúc, đột nhiên phát hiện Nhan Khải Lân cũng quay lại, \”Tưởng em bảo muốn chơi mà?\”

Nhan Khải Lân không hiểu sao, vốn dĩ còn rất vui vẻ, chơi được một lúc thấy Trần Kỳ Chiêu một mình ngồi ở đây, \”Sao anh không qua đó?\”

Ánh mắt Trần Kỳ Chiêu dừng lại trên người Trình Vinh cách đó không xa, thấy đối phương sắc mặt xanh lét, vẫn phải qua lại nói chuyện với người khác thì lại thấy buồn cười. Cậu không nhìn nữa, hỏi: \”Nhan Khải Lân, em thấy đám bạn này của em thế nào?\”

Nhan Khải Lân khó hiểu: \”Cũng được mà, chơi chung được.\”

Ánh mắt Trần Kỳ Chiêu hờ hững, nhưng lời nói lại sắc bén: \”Vậy em cảm thấy bọn họ ở bên em là vì địa vị của nhà họ Nhan, hay đơn thuần chỉ là muốn kết bạn với em?\”

Nhan Khải Lân nghe vậy khựng lại, dường như chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Cậu ta do dự hồi lâu, mới trả lời mơ hồ: \”Chắc là cả hai nhỉ.\”

Trần Kỳ Chiêu lại nói: \”Nếu có ngày nhà họ Nhan phá sản… Em nghĩ bọn họ sẽ giúp đỡ em, người anh em gặp nạn này không?\”

Nhan Khải Lân chưa từng nghĩ đến vấn đề này, cậu ta lập tức ngây người.

Một lúc lâu sau cậu ta mới đáp: \”Chắc là có chứ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.