[Đm|End] Bí Kíp Giả Ngoan Của Tên Điên – Ngoại truyện 2: Tâm sự tuổi thiếu niên (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm|End] Bí Kíp Giả Ngoan Của Tên Điên - Ngoại truyện 2: Tâm sự tuổi thiếu niên (2)

Trong vài ngày ở nhà họ Trần, dường như có một số chuyện lặng lẽ thay đổi.

Trong căn phòng vốn chỉ có một mình, giờ có thêm một người, bên cạnh chiếc bàn học rộng lớn cũng có thêm vài quyển sách truyện.

Chiều nay, Thẩm Vu Hoài sau khi tan học vẫn đến nhà họ Trần như thường lệ. Trần Thời Minh và Thẩm Tuyết Lam đi học gia sư, sau khi chào hỏi Trương Nhã Chi, anh quen thuộc đi đến căn phòng thường học. Nhưng khi vừa rẽ vào hành lang, anh từ xa đã thấy một cái đầu nhỏ nhô ra ở cửa phòng.

Thẩm Vu Hoài khẽ dừng bước, ánh mắt dừng lại ở cái đầu nhỏ kia.

Cái đầu nhỏ chỉ thò ra một chút rồi nhanh chóng thụt vào, mơ hồ còn nghe thấy tiếng lạch bạch nhỏ xíu. Thẩm Vu Hoài dừng lại không động đậy nhưng cũng không thấy cậu bé chạy ra, đành phải đi về phía đó.

Cửa phòng không đóng chặt, để lại một khe hở.

Khi Thẩm Vu Hoài đẩy cửa vào, anh thấy cậu lúc này đang thẳng lưng, rất chăm chú làm bài tập, như thể người vừa nãy trốn ở cửa nhìn trộm không phải là cậu.

\”Anh trai đến rồi!\” Trần Kỳ Chiêu đặt bút xuống, lạch bạch chạy đến.

Thẩm Vu Hoài đóng cửa lại, \”Ừm.\”

Hai người trở về chỗ ngồi của mình, lại bắt đầu làm bài tập.

Chỉ là khi đang làm được nửa chừng, Thẩm Vu Hoài nhận thấy ánh mắt của đối phương, biết đối phương muốn làm gì, \”Có bài nào không biết làm không?\”

\”Có ạ.\” Trần Kỳ Chiêu rất lễ phép hỏi: \”Đợi anh làm xong bài tập, có thể dạy em không ạ?\”

Thẩm Vu Hoài không vội làm bài thi của mình, lấy giấy nháp ra rồi nói: \”Không sao, anh giảng cho em bây giờ luôn.\”

Trước đây toàn là những trang ngẫu nhiên lật ra trong vở toán, bài tập cũng đơn giản.

Nhưng lần này vở toán đã viết được hơn nửa, chỉ còn vài bài trống, độ khó cũng tăng lên một bậc, là bài tập nâng cao, không phải bài tập dành cho độ tuổi của cậu. Trần Kỳ Chiêu thật sự không biết làm nên mới mang mấy bài còn trống này ra hỏi anh.

Trần Kỳ Chiêu nghe rất chăm chú, sau khi Thẩm Vu Hoài giảng xong, cậu có thể nhanh chóng viết ra đáp án theo mạch suy nghĩ của đối phương.

Thẩm Vu Hoài thấy cậu đã làm được bài này, lại nói: \”Bài thứ hai giống bài này, em thử làm xem có được không, không làm được thì anh lại dạy cho.\”

Trần Kỳ Chiêu đáp một tiếng thật lớn, vùi đầu tiếp tục làm bài tập của mình, làm xong bài vừa được Thẩm Vu Hoài dạy thì lập tức chuyển sang làm bài thứ hai.

Thẩm Vu Hoài thấy cậu làm bài tập chăm chú thì chuyển sự chú ý trở lại bài thi của mình, sau khi làm được vài câu, anh nhận thấy cậu bé bên cạnh lại đang nhìn mình.

Thẩm Vu Hoài phát hiện Trần Kỳ Chiêu rất thích nhìn người khác, nhưng lúc nhìn lại không lên tiếng.

Rõ ràng là yên tĩnh như vậy nhưng Thẩm Vu Hoài lại cảm thấy hơi không thoải mái, đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với một đứa trẻ tầm tuổi này, \”Sao thế?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.