[Đm|End] Bí Kíp Giả Ngoan Của Tên Điên – Ngoại truyện 1: Sống chung (6) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm|End] Bí Kíp Giả Ngoan Của Tên Điên - Ngoại truyện 1: Sống chung (6)

[-Nhan Khải Lân: Tối qua anh trai tôi không gọi điện, xem ra Thẩm Vu Hoài thật sự không mách tội.]

[-Lưu Khải: Đổi địa điểm là đúng, quán bar bên đường Long Hoa không an toàn, lần sau vẫn nên đến chỗ tôi.]

[-Trình Vinh: Nửa sau buổi tiệc Tần Vân Hiên hoàn toàn không tham gia, quả nhiên mỗi lần anh ta đến tiệc rượu là vì Tiểu Chiêu.]

[-Nhan Khải Lân: Cái tên cặn bã đấy, hai tháng đổi bao nhiêu bạn gái rồi? Muốn câu dẫn anh trai tôi à, không có cửa.]

[-Lưu Khải: Lần sau đừng gọi anh ta nữa, tối qua anh ta cứ muốn chen lên trước mặt Tiểu Chiêu.]

[-Trình Vinh: Mẹ kiếp, tôi có gọi anh ta đâu, tôi tổ chức tiệc rồi anh ta đi cùng thằng nhóc Phương Vũ, lần sau tôi sẽ nói với Phương Vũ một tiếng.]

Một đám người trò chuyện về diễn biến sau bữa rượu tối qua, đến cuối mới nhớ ra nhân vật chính còn lại trong nhóm chưa lên tiếng.

[-Nhan Khải Lân: @Trần Kỳ Chiêu, anh đang học à? Anh Hoài có giận không?]

[-Trần Kỳ Chiêu: …]

Lúc Trần Kỳ Chiêu mở mắt, toàn thân cậu rã rời, không muốn động đậy chút nào. Trong cơn mơ màng, cậu chỉ nhớ rằng sáng nay Thẩm Vu Hoài rời đi đã nói chuyện với cậu một lát, nói là đã xin phép nghỉ học cho cậu, sau đó thì không còn gì nữa.

Cậu ngủ một mạch đến 11 giờ trưa.

Trên wechat, ngoài tin nhắn trong nhóm còn có những tin nhắn hỏi thăm của Thẩm Vu Hoài, mỗi tin cách nhau một khoảng thời gian, hỏi cậu đã dậy chưa, còn nói rằng đã chuẩn bị bữa sáng trong bếp.

Không hiểu sao Trần Kỳ Chiêu không muốn trả lời tin nhắn của Thẩm Vu Hoài cho lắm. Tối qua cậu đã mấy lần nói với Thẩm Vu Hoài là không làm nữa, nhưng lần nào cũng chạm vào là lại bùng cháy, giày vò đến mức cậu không bò dậy nổi.

Nhớ lại, cậu thấy hơi mất mặt.

Hậu quả của việc buông thả suốt đêm là cậu không thể đến lớp vào buổi sáng.

Trong điện thoại là tin nhắn trò chuyện của đám người thức đêm uống rượu, đặc biệt là Nhan Khải Lân. Tối qua cậu ta gan lớn không đi, cùng Trình Vinh và mấy người kia đổi chỗ chơi, kết quả chơi đến tận hai giờ sáng mà không ai đến trừng trị cậu ta, khiến cậu ta đắc ý vô cùng.

Trần Kỳ Chiêu ló mặt vào nhóm một chút rồi dậy đi vào phòng tắm rửa mặt, mặc bộ đồ ngủ rộng rãi, cậu đi vào bếp. Bên cạnh nồi giữ nhiệt trên bếp có dán một tờ giấy ghi chú, là của Thẩm Vu Hoài để lại, có vẻ là sợ cháo nguội, anh đã để lại hướng dẫn hâm nóng dán trên nồi.

Trần Kỳ Chiêu thử nhiệt độ thấy vẫn còn ấm, cậu múc một bát ăn.

Thịt bên trong đã được nấu nhừ, ăn rất vừa miệng.

Buổi sáng thức dậy bụng không quá đói, ăn một bát là cậu đã thấy no. Cậu đang định ra tủ lạnh lấy tạm một chai nước uống, nhưng khi mở tủ lạnh ra thì sững người.

Tủ lạnh nhà Thẩm Vu Hoài chủ yếu là nguyên liệu nấu ăn, bên cạnh sẽ để nước khoáng, nước cam, sữa, cà phê và các loại đồ uống khác. Ngay cả nước ngọt có ga cũng là sau khi Trần Kỳ Chiêu đến ở đây mới được thêm vào… Còn bây giờ, nửa hàng chỗ để nước khoáng trước đây đã được dọn trống, thay vào đó là bia mà cậu thường uống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.