Điện thoại rung nhưng không có nhạc chuông, giống như đang rung lên trong lòng hai người.
Trước khi Trần Kỳ Chiêu kịp hành động, Nhan Khải Lân hiếm khi nhanh tay hơn não, trực tiếp ấn lia lịa vào nút màu đỏ từ chối, ấn đến khi giao diện cuộc gọi thoại biến mất mới buông tay.
Trần Kỳ Chiêu: \”… Em làm cái gì thế?\”
Nhan Khải Lân nói năng lộn xộn: \”Cái này mà nghe được hả? Nghe là xong đời đấy.\”
Trần Kỳ Chiêu chưa bao giờ từ chối cuộc gọi của Thẩm Vu Hoài, ba chữ \’đã từ chối\’ xuất hiện trong lịch sử trò chuyện khiến cậu đau hết cả đầu, cậu nhìn Nhan Khải Lân với vẻ bất lực: \”Em không thể đợi nó đổ chuông xong rồi tự ngắt hả?\”
Từ chối cuộc gọi và không bắt máy hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
Nhan Khải Lân ngơ ngác một lúc mới tỉnh táo lại: \”Chết tiệt, em nhanh tay quá, giờ biết phải làm sao đây, hôm nay em nói với anh trai em là em đến thư viện học, khó khăn lắm hai tuần nay anh ấy không quản em nữa, nếu biết em uống rượu thâu đêm không về, ngày mai em chắc chắn tiêu đời.\”
Dạo gần đây, Nhan Khải Kỳ đã nới lỏng việc quản lý Nhan Khải Lân. Chủ yếu là vì Nhan Khải Lân đã khôn ngoan hơn, lâu rồi không để Nhan Khải Kỳ bắt được điểm yếu. Nhan Khải Kỳ đã nới lỏng sự giám sát, thậm chí tiền tiêu vặt của cậu ta còn tăng gấp đôi. Bị người khác bắt được thì không sao, nhưng nếu chạm mặt Thẩm Vu Hoài, chẳng khác nào chạm mặt anh trai cậu ta.
\”Anh đi trước đây.\” Trần Kỳ Chiêu không buồn nhìn ba chữ \”đã từ chối\” kia nữa, cậu nhét điện thoại vào túi rồi bước ra ngoài.
Nhan Khải Lân ngớ người: \”Khoan đã, anh, em có cần chạy cùng anh không?\”
Trần Kỳ Chiêu dừng bước: \”Chạy cái gì?\”
Nhan Khải Lân: \”Chẳng phải là phải chạy à? Lỡ Thẩm Vu Hoài tìm đến thì sao?\”
\”…\” Trần Kỳ Chiêu: \”Tùy em, anh đi đây.\”
Trong bữa tiệc rượu, Trình Vinh vẫn đang cụng ly với người khác, Lưu Khải nửa người nằm dài trên ghế sofa, giơ chai rượu lên nói chuyện một cách yếu ớt.
Trần Kỳ Chiêu đang gọi điện thoại bảo người đến đón, tối nay cậu và Nhan Khải Lân đều uống rượu, lúc đến đã gọi xe rồi, bây giờ gọi lại thì vẫn còn một lúc nữa xe mới đến. Sắp đến giờ giới nghiêm của trường rồi, cậu không có thời gian đợi xe đến, chỉ có thể gọi xe công nghệ, nhưng không biết hôm nay là ngày gì mà gọi xe cũng phải xếp hàng đợi.
\”Vô lý nhỉ?\” Nhan Khải Lân nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, \”Còn phải xếp hàng 3 người cơ á!?\”
Trần Kỳ Chiêu thoát khỏi ứng dụng, nhìn giao diện wechat lại cảm thấy hơi bực bội, \”Anh gọi cho Tiểu Chu xem sao, anh ta ở gần đây.\”
Nhan Khải Lân: \”Liệu có bắt được xe không đây?\”
Tần Vân Hiên đứng bên cạnh, nhìn hai người với vẻ mặt khác thường, từ khi họ xem tin nhắn trên điện thoại, biểu cảm của cả hai đã rất kỳ lạ.
Anh ta tiến lại gần, \”Có cần giúp gì không?\”
Trần Kỳ Chiêu liếc nhìn anh ta.
\”Trợ lý của tôi đang ở bên ngoài, cậu ấy không uống rượu.\” Tần Vân Hiên mỉm cười, \”Nếu không phiền, có việc gấp tôi có thể đưa hai cậu một đoạn.\”