Nỗi khổ không ngủ được kéo dài dai dẳng, nhất là tiếng thở đều đặn liên tục phả vào lưng, từng giây từng phút đối với Trần Kỳ Chiêu đều là sự tra tấn. May mà sự tra tấn này cuối cùng cũng thua cơn buồn ngủ, Trần Kỳ Chiêu không biết mình kéo dài được bao lâu, dù sao đến khi tỉnh dậy vào hôm sau là đã hơn mười giờ.
[-Thẩm Vu Hoài: Sáng không gọi em dậy, cháo ở trong nồi giữ nhiệt.]
[-Thẩm Vu Hoài: Nước trong bình tưới cây ở ban công anh thay rồi.]
Trần Kỳ Chiêu ngái ngủ trả lời em biết rồi, sáng nay cậu không có tiết nhưng Thẩm Vu Hoài phải đi làm.
Lịch sinh hoạt của hai người nói là trùng khớp nhưng cũng không hẳn là vậy.
Trần Kỳ Chiêu chậm rãi rời giường, sau khi vệ sinh cá nhân xong thì ra phòng khách tìm bữa sáng Thẩm Vu Hoài để lại cho mình, cháo là cháo thịt nạc, có thêm chút rau xanh và sò điệp khô để tăng hương vị. Cậu múc cho mình một bát, đầu óc nặng nề như một mớ bòng bong, chưa ngày nào cậu thấy đau lưng mỏi eo rõ ràng đến thế, vừa ăn cậu vừa cầm điện thoại tìm phòng tập gym gần đây.
Mọi người trong nhóm vẫn không ngừng gửi tin nhắn, Nhan Khải Lân và Lưu Khải hôm qua đã ồn ào cả ngày, Trình Vinh không có mặt ở đó cũng biết tình hình, ba người cùng nhau đẩy tin nhắn trong một nhóm chat nhỏ lên trời. Trần Kỳ Chiêu vừa mở ra đã thấy hàng nghìn tin nhắn, cậu lười lướt xem, gửi một dấu ba chấm vào tin nhắn mới nhất, không ai trả lời cậu.
Có lẽ ba người tối qua quẩy quá đà nên giờ vẫn còn đang ngủ.
Trần Kỳ Chiêu ăn xong dọn dẹp qua loa, về ký túc xá lấy thêm ít quần áo, định buổi chiều sẽ quay lại trường.
Căn hộ của Thẩm Vu Hoài này cũng khá nhiều người ở nhưng gara xe dưới tầng hầm thì khá trống trải. Trần Kỳ Chiêu nhắn tin cho Tiểu Chu, bảo anh ta rảnh thì đến chỗ ban quản lý xem sao, nếu có cơ hội thì mua một chỗ đậu xe, đỡ phải mỗi lần ra ngoài đều phải gọi xe.
–
[-Chiêu: Em tưới cây giúp anh rồi, chậu này có phải sắp chết rồi không? [Ảnh]]
[-Chiêu: Em uống thuốc rồi, anh không cần hỏi đâu.]
[-Chiêu: Chiều em có tiết, chắc khoảng 5 giờ rưỡi tan.]
[-Chiêu: Anh mấy giờ tan làm?]
Buổi sáng, ai nấy đều bận rộn với công việc của mình.
Cả nhóm làm xong việc thì đã là buổi chiều, Thẩm Vu Hoài lúc nghỉ ngơi mới thấy tin nhắn buổi trưa bạn trai gửi, từng tin nhắn một, cứ như đang báo cáo lịch trình vậy.
[-shen: Không sao, anh về sẽ đổi chỗ cho nó.]
[-shen: Ừm. ]
[-shen: Anh tan làm lúc 5 giờ, để anh đến đón em tan học, em học ở phòng nào nào?]
Lưu Tùy thò đầu từ bên ngoài phòng nghỉ: \”Người anh em, cậu mà chậm chân nữa là căng tin hết đồ ăn mất đấy.\”
\”Ừ, được.\” Thẩm Vu Hoài đáp lời, không nhúc nhích, vẫn đang nhắn tin.
Lưu Tùy: \”…\”
Trước đây toàn là Thẩm Vu Hoài giục anh ta đi ăn, sao giờ lại đến lượt anh ta giục Thẩm Vu Hoài thế này?