Hai người đóng sầm cửa lại, Nhan Khải Lân và Lưu Khải đứng đối diện nhau, mặt mày ngơ ngác.
Đợi đến khi hoàn hồn, Nhan Khải Lân ngẩng đầu nhìn số phòng trên cửa ký túc xá, \”304, không nhầm mà!\”
Lưu Khải không nhịn được nhỏ giọng mắng, \”Má nó, cậu đóng cửa có cần mạnh tay vậy không?\”
Nhan Khải Lân, \”Chạy nhanh quá không kiểm soát được, trách tôi được chắc!?\”
Hai người nói xong, im lặng một lát.
Sau đấy hai người lại bắt đầu nói tiếp.
Nhan Khải Lân: \”Chạy nhanh quá, tôi còn chưa kịp nhìn rõ mặt người ta.\”
Lưu Khải: \”Má nó, còn chưa nhìn rõ mà cậu kéo tôi chạy làm gì?!\”
Nhan Khải Lân: \”Thế chẳng lẽ không chạy à?\”
Lưu Khải: \”Chạy cái con khỉ… Mà công nhận chân cô nàng đó trắng thật.\”
Đầu óc Nhan Khải Lân trống rỗng, \”Hả?\”
Cậu ta vỗ đầu một cái: \”Tôi chỉ nhìn thấy cái người con trai cao kều đứng quay lưng về phía chúng ta.\”
Lưu Khải: \”Tiểu Chiêu có cao đến thế à?\”
\”Chắc là có?\” Nhan Khải Lân không nhịn được nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa: \”Hay là xem lại lần nữa?\”
Hai người đang suy nghĩ xem nên nói gì, định mở cửa ra xem cho rõ, chỉ là chưa kịp mở cửa.
Cửa phòng ký túc xá trước mặt mở ra, Trần Kỳ Chiêu mở cửa, mặt lạnh tanh.
Thấy người mở là Trần Kỳ Chiêu, hai người thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt Nhan Khải Lân và Lưu Khải lướt qua Trần Kì Chiêu nhưng không thấy người bên trong.
\”Này Tiểu Chiêu, cô gái kia là ai vậy, cậu có bạn gái mà không nói cho anh em biết.\”
\”Có phải rất xinh đẹp không, Khải Tử còn nói chân bạn gái cậu vô cùng…\”
Hai chữ \”vô cùng\” còn chưa kịp nói xong, ánh mắt Nhan Khải Lân vô tình lướt qua Trần Kì Chiêu, rồi dừng lại ở đôi chân vừa trắng vừa thẳng lộ ra dưới chiếc quần đùi thể thao rộng thùng thình.
Trần Kì Chiêu hỏi: \”Vô cùng gì?\”
Nhan Khải Lân: \”Vô cùng trắng…\”
Lưu Khải: \”…\”
Còn chưa đợi Trần Kỳ Chiêu lên tiếng, trong phòng ngủ truyền đến tiếng bước chân, Nhan Khải Lân thấy Thẩm Vu Hoài xuất hiện trong tầm mắt mình, giọng nói ôn hòa mà xa cách từ bên trong truyền ra, \”Bọn Nhan Khải Lân đến à?\”
Nhan Khải Lân: \”…\”
Lưu Khải: \”…\”
…
Trong phòng ngủ có chút bừa bộn, Nhan Khải Lân và Lưu Khải sau khi vào phòng ngủ thì ánh mắt cứ dán chặt vào Trần Kỳ Chiêu và Thẩm Vu Hoài, sau cơn chấn động ban đầu, hai người trong lòng đầy rẫy tiếng \”wtf\”, nghẹn cả đống lời muốn hỏi ra nhưng ngại vì có Thẩm Vu Hoài ở đó, nửa chữ cũng không thốt ra được.
Thẩm Vu Hoài: \”Cái này có cần mang đi không?\”
Trần Kỳ Chiêu: \”Không cần, sách là đủ rồi.\”