Dây thun màu hồng qua camera điện thoại không được buộc chặt, nhìn có vẻ hơi lỏng lẻo mà quấn lấy tóc mái, tóc được buộc lên để lộ ra tầm nhìn tương đối rộng, nếu bỏ qua màu hồng của dây thun thì dường như không có vấn đề gì.
Tầm mắt của Trần Kỳ Chiêu nhìn chằm chằm vào sợi dây thun màu hồng kia hồi lâu, có chút xúc động muốn lập tức đưa tay giật nó xuống.
Chỉ là ngay trước khi hành động, cậu liếc thấy Thẩm Vu Hoài ngồi bên cạnh, ánh mắt đối phương cũng dừng lại trên đầu cậu.
Trần Kỳ Chiêu miễn cưỡng nói: \”Hơi xấu.\”
Xấu chết đi được.
Thẩm Vu Hoài nói: \”Hợp với em.\”
Trân Kỳ Chiêu: \”…\”
Tách một tiếng.
Lúc Trần Kỳ Chiêu còn chưa kịp phản ứng lại thì một loạt tiếng chụp ảnh liên tục vang lên từ bên cạnh. Cậu hơi nghiêng đầu sang một bên, nhìn thấy Trương Nhã Chi cầm điện thoại đứng ở bên cạnh, chụp liên tục vào mái tóc trên đỉnh đầu cậu.
Trần Kỳ Chiêu: \”…\”
Cậu nhìn về phía Thẩm Vu Hoài: \”Thật sự rất xấu.\”
Thẩm Vu Hoài ngập ngừng, \”Để anh buộc lại cho em nhé?\”
Trương Nhã Chi chụp xong thì đứng bên kia chọn ảnh, nhìn bức ảnh Trần Kỳ Chiêu mặt lạnh tanh với búi tóc nhỏ kia trên đầu, lòng không hiểu sao lại mềm nhũn. Ánh mắt bà không khỏi dừng lại trên cảnh hai người tương tác bên giường bệnh. Con trai út nhà họ Thẩm thời gian này đã giúp đỡ họ rất nhiều, hơn nữa chuyện của nhà họ Cố như vậy, số lần qua lại giữa hai nhà Thẩm – Trần gần đây cũng nhiều hơn.
Đối với Thẩm Vu Hoài, ấn tượng ban đầu của bà vẫn còn dừng lại ở hình ảnh cậu bé lễ phép ngày nào. Mỗi lần đến nhà đều ở bên cạnh Trần Kỳ Chiêu, coi như là bạn chơi cùng, mối quan hệ của cả hai người từ thuở nhỏ rất tốt. Chỉ là sau này chuyện của nhà họ Thẩm ngày càng nhiều, Thẩm Vu Hoài lại đến thành phố B học, mối quan hệ mới dần dần phai nhạt. Mãi đến tận năm ngoái, quan hệ của hai người mới khôi phục lại như ban đầu.
Thẩm Vu Hoài không phải là một người nói nhiều, từ những lần trước đến nhà, Trương Nhã Chi đã có chút tinh ý nhận ra điều này, vì thế bà từng cố ý hỏi thăm mẹ của Thẩm Vu Hoài và biết được từ đối phương rằng Thẩm Vu Hoài là một đứa trẻ hướng nội, trầm tính. Gia đình họ Thẩm trong khoảng thời gian đó quả thật gặp phải chuyện lớn, hai chị em nhà họ Thẩm có lẽ cũng cảm nhận được điều này. So với Thẩm Tuyết Lam hướng ngoại, tâm tư của Thẩm Vu Hoài có phần hướng nội hơn, mối quan hệ với người ngoài cũng chỉ dừng lại ở mức độ lễ phép.
Vào những lúc Trần Thời Minh và Thẩm Tuyết Lam vào thư phòng học bài, dù không nói nhiều, Thẩm Vu Hoài vẫn luôn ở lại bên cạnh Trần Kỳ Chiêu đang chơi đùa.
Dù sao cũng có khoảng cách tuổi tác, Trần Kỳ Chiêu ngày thường lại là người thích ồn ào, Trương Nhã Chi từng cho rằng hai đứa trẻ này sẽ không hợp nhau, nhưng mọi chuyện lại không tệ như bà nghĩ.
Trương Nhã Chi hơi cúi đầu, chợt cảm thấy hốc mắt nóng lên, bà vội tránh mặt con trai, lặng lẽ dùng đuôi ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt.