[Đm|End] Bí Kíp Giả Ngoan Của Tên Điên – Chương 97: Không mặc kệ em – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm|End] Bí Kíp Giả Ngoan Của Tên Điên - Chương 97: Không mặc kệ em

Bên ngoài tiếng mưa rơi dường như lớn hơn, tay Trần Kỳ Chiêu vô thức đặt lên vai Thẩm Vu Hoài. Sau câu nói \”sẽ không\” kia, không khí giữa hai người dường như rơi vào im lặng, tưởng chừng như rất lâu, nhưng cũng có thể chỉ là vài giây ngắn ngủi.

Trần Kỳ Chiêu hơi rũ mắt, lòng bàn tay vuốt ve trên vai Thẩm Vu Hoài, qua lớp áo, cậu cảm nhận được xương quai xanh của anh. Trong sự tĩnh lặng, cậu dường như có thể cảm nhận được nhịp tim rất nhỏ từ lồng ngực, từng nhịp từng nhịp, mạnh mẽ và đầy sức sống.

Nóng bỏng lại mãnh liệt.

Người đàn ông không làm gì cả, chỉ để mặc cậu vuốt ve, ánh mắt bình tĩnh nhìn cậu.

Khi động tác của cậu bắt đầu chậm lại, anh lên tiếng hỏi: \”Ra ngoài không? Chúng ta ở trong này lâu lắm rồi.\”

Trần Kỳ Chiêu nhìn Thẩm Vu Hoài, đột nhiên nói: \”Quần áo của em ướt rồi.\”

Thẩm Vu Hoài khẽ ngẩn người, để ý đến bồn rửa mặt ướt sũng và những vết nước trên quần áo Trần Kỳ Chiêu.

Ngoài phòng bệnh, Trần Thời Minh gọi điện thoại xong, vừa bước vào thì bỗng nhiên nhìn thấy cửa nhà vệ sinh cách đó không xa đang mở, Thẩm Vu Hoài từ bên trong đi ra nhưng lại không thấy Trần Kỳ Chiêu. Anh ấy nhìn thấy tình huống này thì hơi ngạc nhiên, ánh mắt dò xét dừng lại trên người Thẩm Vu Hoài một lúc, luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

Góc nhìn qua cửa bị hạn chế, không thể nhìn thấy phía nhà vệ sinh.

Anh ấy nhớ lại lúc vừa nghe điện thoại, hình như không nhìn thấy Thẩm Vu Hoài.

\”Quần áo của em ấy ở đâu?\” Giọng điệu của Thẩm Vu Hoài như thường nói: \”Em ấy muốn tắm rửa một chút.\”

Trần Thời Minh nghe vậy đành phải đi lấy một bộ quần áo, đến cửa nhà vệ sinh gõ cửa, ngay sau đó thì Trần Kỳ Chiêu đưa tay ra lấy. Anh ấy kìm nén cảm giác kinh ngạc trong lòng, quay đầu lại thì đúng lúc nhìn thấy Trương Nhã Chi trở về, đi qua nói vài câu.

Trong nhà vệ sinh rất nhanh truyền ra tiếng nước, thấy Trương Nhã Chi ở lại trong phòng bệnh, ánh mắt anh ấy dừng lại trên người Thẩm Vu Hoài một lát.

Thẩm Vu Hoài chú ý thấy ánh mắt anh ấy, thấy anh ấy đi ra ngoài, \”Dì Trương, cháu ra ngoài một lát.\”

Trương Nhã Chi đáp: \”Được rồi, các con cứ đi đi, ở đây có mẹ trông nom là được rồi.\”

Ban đêm hành lang tương đối yên tĩnh, ít người qua lại.

Bên ngoài phòng bệnh cao cấp chỉ có quầy y tá ở xa, sau khi Trần Thời Minh gọi người ra, giọng nói không khỏi trầm xuống vài phần: \”Lúc nãy cậu đến chỗ bác sĩ, bác sĩ có nói gì không?\”

\”Không có.\” Trước đó không lâu Thẩm Vu Hoài và Trương Nhã Chi đã đi đến phòng khám bệnh, bác sĩ đề cập đến tất cả những phản ứng khi dùng thuốc và biến hóa cảm xúc của Trần Kỳ Chiêu trong khoảng thời gian này, rõ ràng đã phối hợp dùng thuốc một khoảng thời gian nhưng biểu hiện của Trần Kỳ Chiêu không khác gì so với ban đầu, ngược lại thì tác dụng phụ của thuốc bắt đầu có biến hóa rõ ràng.

Thẩm Vu Hoài nghĩ đến ánh mắt của Trần Kỳ Chiêu trong nhà vệ sinh lúc nãy, đang muốn mở miệng thì lại nghe thấy Trần Thời Minh nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.