Số người đến xem buổi chiều không nhiều lắm, còn 10 phút nữa mới bắt đầu kiểm vé xem phim.
Trần Kỳ Chiêu cúp điện thoại, tiện tay mở lịch sử cuộc trò chuyện rồi khựng lại.
Lúc Thẩm Vu Hoài cầm bắp rang đi ra, thấy Trần Kỳ Chiêu đứng bên ngoài đám đông, hình như đang xem điện thoại.
Anh đến gần, nhìn thấy Trần Kỳ Chiêu đang xem lịch sử cuộc gọi, thoáng thấy vài cái tên lặp lại, \”Không tìm thấy số à?\”
\”Không.\” Trần Kỳ Chiêu hoàn hồn, tắt điện thoại, \”Em vừa mới gọi điện thoại xong.\”
Liên lạc giữa bạn bè thường là qua tin nhắn thoại trực tiếp, trao đổi qua điện thoại thường là việc quan trọng. Trước đây, lịch sử cuộc gọi của cậu toàn là số điện thoại chưa lưu, còn bây giờ lẫn lộn cả điện thoại của người nhà. Hôm trước, Trần Kiến Hồng cũng gọi điện thoại hỏi cậu có muốn đổi văn phòng rộng rãi hơn không.
Rất lâu trước đây, Trần Thời Minh một tuần chưa chắc gọi một lần, còn bây giờ một ngày ngẫu nhiên có thể gọi hai lần.
Trần Kiến Hồng thì khỏi phải nói, trước đây có chuyện gì đều thông qua Trương Nhã Chi hoặc trợ lý liên lạc, số lần chủ động gọi điện thoại cho cậu có thể đếm trên đầu ngón tay. Cảm giác này vừa xa lạ, hơi phiền nhưng không đến mức chán ghét.
Thẩm Vu Hoài tìm chỗ ngồi, chờ đến giờ kiểm vé, trong lúc đó anh để ý thấy Trần Kỳ Chiêu rất nhiều lần mở điện thoại ra xem. Như thể chuẩn bị gọi điện thoại, nhưng chỉ mở lịch sử cuộc gọi rồi lại tắt đi, tâm trạng có vẻ tốt hơn nhiều.
Anh không lên tiếng, từ lúc ở trường quay về đây anh đã thường xuyên thấy Trần Kỳ Chiêu xem điện thoại, vẻ mặt luôn có vài phần nghiêm túc. Dù che giấu rất kỹ, nhưng sự lo lắng và nôn nóng vẫn khó mà giấu được. Hiện giờ thì dường như đã không còn, trông như đang thất thần.
Trần Kỳ Chiêu mở ứng dụng nhắn tin, gửi tin nhắn cho trợ lý Từ hỏi họ đã về công ty chưa.
Trợ lý Từ một phút sau mới trả lời, nói đã trên đường về.
Từ đồn cảnh sát về công ty không xa, khoảng mười lăm phút.
Từ khi biết chuyện đến giờ mới chỉ hai tiếng rưỡi, Trần Thời Minh đã thu xếp ổn thỏa mọi việc. Cậu biết năng lực của anh trai Trần Thời Minh, chỉ cần đối phương nắm giữ manh mối chính, mọi việc sẽ luôn nằm trong tầm kiểm soát của anh ấy.
… Trần Thời Minh luôn ưu tú như vậy.
Trần Kỳ Chiêu xem xong tin nhắn thì tắt ứng dụng, ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Vu Hoài đang nhìn mình.
Cậu dừng lại, hỏi: \”Kiểm vé à?\”
\”Giờ chắc là vào được rồi.\” Thẩm Vu Hoài nhìn về phía cổng soát vé, nhân viên kiểm vé đã bắt đầu giúp người khác xé vé, \”Tâm trạng tốt lắm à?\”
Trần Kỳ Chiêu khựng lại một chút, rồi nhanh chóng cầm lấy bắp rang trên bàn, Ừm.\”
Nói xong cậu nói thêm một câu: \”Tự dưng phát hiện ra có một số việc, hình như không cần phải làm nữa.\”